
Lời ru của cát
|
Sóng cứ vỗ, đời cứ trôi vạn dặm, Cát lặng thầm gom nhặt những buồn vui. Chẳng hờn trách, chẳng ưu phiền, vướng bận, Chỉ dịu dàng ôm ấp cánh chim xuôi.
Ta tìm đến khi lòng đầy bão tố, Cát dịu êm, chẳng hỏi chuyện bao giờ. Gác lại hết những chông chênh, vụn vỡ, Gửi vào đây… một góc nhỏ bên bờ.
Ngủ đi thôi, những nỗi niềm khắc khoải, Biển ngoài kia dù gào thét không thôi. Về với cát, ta tìm về hiện tại, lặng lẽ ngắm mây trôi. —AM— |
Lịch Sử Hội Dòng 
