Nhà phước Cổ Việt hình thành tại họ Lao Đồng năm 1943, thuộc xứ Cổ Việt do cha Gioan Baotixita Phạm Hưng Thi chánh xứ, thời Đức Giám Mục Sanctus-Ubernard Ninh coi sóc giáo phận Thái Bình.
Trước năm 1943, đã có năm, bảy chị em sống chung trong một ngôi nhà, gọi là nhà thương, có chị lớn nhất là chị Cậy. Các chị giúp cha xứ trông coi các em thiếu nhi, dạy kinh hạt. Thấy các chị có lòng đạo đức, và vì nhu cầu mục vụ, cha Gioan B. Thi xin phép Đức Giám Mục Sanctus-Ubernard Ninh mời các chị nhà Phước Trung Lễ sang giúp, để nhóm chị em Cổ Việt có quy luật sống chung như một nhà phước. Nhà Phước Trung Lễ cử hai chị Maria Phạm Thị Thanh và Maria Nguyễn Thị Tin. Từ đó, Nhà Phước Cổ Việt được hình thành.
Chị Maria Thanh được đặt làm người đứng đầu, hay còn gọi là bà Nhất. Các chị sống lam lũ như những người lao động xung quanh, làm ruộng, trồng chè, bán thuốc Nam do các chị tự tay pha chế. Cuộc sống nghèo đã kết nối các chị và xóm đạo. Các chị giúp coi sóc nhà thờ, nhắc nhở trẻ em sớm tối kinh hạt. Sự hiện diện của các chị đã vực dậy đời sống đạo của giáo xứ.
Các chị đi bán thuốc dạo cũng nhằm mục đích là tìm kiếm, rửa tội cho các trẻ em cận tử, đưa những em cô nhi về nhà thương chăm sóc.
Nhà phước cổ việtĐệ nhị thế chiến vừa kết thúc, đất nước rối ren, phong trào yêu nước dấy lên, đời sống người dân vô cùng khổ cực. Trong bối cảnh đó, Nhà Phước Cổ Việt gặp nhiều khó khăn để bảo toàn số chị em, ổn định kinh tế và chăm lo đời sống thiêng liêng. Năm 1948, cha Gioan B. Phạm Hưng Thi chuyển xứ, cha Đaminh Vũ Đức Triêm về Cổ Việt. Các chị tiếp tục sinh hoạt tông đồ, cần cù lao động. Tuy tình hình đất nước bất ổn, các chị vẫn bất chấp nguy hiểm để tìm rửa tội cho những nạn nhân cận tử, đặc biệt là trẻ em, những em bé mồ côi, các chị đưa về nhà phước Cổ Việt để chăm sóc.
Năm 1951-1953, Thái Bình và Bùi Chu bị đánh chiếm dữ dội. Các Đại chủng viện, Tiểu chủng viện,… bị tổn thất và phải di dời. Trong tình cảnh ấy, bà nhất Thanh cũng đưa chị em ra Hải Phòng lánh nạn vài tuần. Lúc này, Nhà Phước bị tổn thất về cả con người lẫn vật chất. Số chị em chuyển hướng, có người trở về gia đình… Sau cuộc chạy loạn ra Hải Phòng, chị Thanh cùng các chị em còn lại trở về nhà Cổ Việt cho đến cuộc đổi dời 1954.
Ngày 20/07/1954, Hiệp định Genève chia đôi đất nước Việt Nam ở Vĩ tuyến 17, ranh giới là cầu Hiền Lương. Hiệp định cho phép đồng bào hai miền được tự do lựa chọn thể chế chính trị trong một thời gian nhất định. Vậy là, làn sóng di cư ồ ạt từ Bắc vào Nam. Chị Thanh cũng cho phép chị em được tự do quyết định: hoặc ở lại với gia đình hoặc di cư vào miền Nam với cộng đoàn. Cuối cùng, Nhà Phước Cổ Việt có khoảng 30 chị em theo cha cố Triêm cùng bà con giáo xứ Cổ Việt vào miền Nam. Ban đầu các chị đến Tân Mai - Biên Hòa, sau đó, cha Đaminh Triêm đến thăm và mời chị em về Sài Gòn định cư tại giáo xứ Tân Việt do cha thiết lập.
Ra đi với hai bàn tay trắng, nên khi định cư tại Tân Việt, các chị phải sống bằng viện trợ của chính phủ, việc tông đồ của các chị là đi phục vụ, cùng sống với bà con trong các trại tị nạn.
Năm 1958, cha Giuse Phạm Văn Thiên, chánh xứ Chí Hòa thấy đời sống chị em khó khăn, ngài thương lượng với bà Nhất và giáo xứ bán nhượng cho các chị khu nhà trường cũ của giáo xứ.
Với nhiều nỗ lực và cố gắng, các chị dựng được căn nhà ngói tám gian, vách ván, trên khu đất 1600m2, tại số 2/2 Lê Lai – xã Tân Sơn Nhì – huyện Tân Bình - Sài Gòn, nay chính là Nhà Mẹ của Hội dòng, đổi tên “Nhà Phước Cổ Việt” thành “Nhà Phước Thái Bình Tân Việt”.
Cha Phanxicô Xaviê Ngô Văn Toan, chánh xứ Cổ Việt mời Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Việt trở về ngôi nhà năm xưa, ngài mời chị em trở về nguồn và để cộng tác với ngài trong việc mục vụ..
Ngày 20.10.2007, Đức cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Sang đã ký sắc lệnh cho phép chị em Mến Thánh Giá Tân Việt trở về hiện diện trên mảnh đất, trở về ngôi nhà mà từ đó các chị đã ra đi vì thời cuộc.
Ngày 28.08.2009, Hội dòng cử một số chị em lên đường. Các chị từng bước làm quen với môi trường sống, phong tục tập quán địa phương. Hội dòng đã mua lại 3 căn nhà cũ trên mảnh đất của Nhà Phước Cổ Việt để chị em có chỗ ở.
Năm 2015, Cha Chánh xứ Augustinô Nguyễn Quang Huy và Hội đồng mục vụ Giáo xứ xây dựng lại ngôi nhà thờ giáo xứ Cổ Việt, với mục đích thành lập Trung Tâm Thánh Mẫu Fatima của Giáo phận. Vì muốn mở rộng khuôn viên nhà thờ và chuyển đổi mục đích sử dụng đất, Cha đã đề nghị Hội dòng san bằng khu đất chị em đang ở. Trong tinh thần vâng phục, Hội dòng đã chấp nhận để chị em ở tạm trong nhà giáo lý của Giáo xứ.
Lm. F. Xaviê Ngô Văn ToanTháng 09.2016, sau khi đã quy hoạch khuôn viên nhà thờ, Cha Chánh xứ giao lại cho Hội dòng thửa đất khoảng 3.000m2, và ngày 11.07.2023, Hội dòng đã khởi công xây dựng ngôi nhà mới, tạo điều kiện thuận lợi cho chị em sống và thực thi sứ mạng tông đồ.
Về đời sống đức tin, các chị dạy giáo lý các em thiếu nhi, phụ trách ca đoàn, hướng dẫn giới trẻ về nhân bản và kỹ năng sống, dạy giáo lý dự tòng và giáo lý hôn nhân.
Về giáo dục, các chị mở các lớp dạy trẻ và dạy kèm các em chậm phát triển trí tuệ.
Về y tế, các chị mở tủ thuốc và phòng khám gia đình, dùng phương pháp Nhĩ Châm để chữa bệnh cho những ai có nhu cầu tìm đến các chị.



