
Bản tin tháng 04/2026
Chị em thân mến, Khởi đầu Tháng Tư đưa chúng ta bước vào những ngày linh thiêng của Tuần Thánh, cao điểm của năm phụng vụ, nơi Hội Thánh cử hành Mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô, cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh vinh hiển của Người. Trong bầu khí thánh thiêng ấy, mỗi người chúng ta được mời gọi dừng lại để chiêm ngắm tình yêu tự hiến của Chúa và nhìn lại hành trình đời thánh hiến của mình trong ánh sáng thập giá và phục sinh.
Thực tế cho thấy không phải lúc nào đời sống thánh hiến của chúng ta cũng trải rộng trên những con đường thuận lợi. Có những giai đoạn chúng ta hăng say trong sứ vụ, nhưng cũng có lúc phải chấp nhận dừng lại vì sức khỏe, tuổi tác hay hoàn cảnh. Tuy nhiên, đối với người môn đệ của Đức Kitô, mọi chặng đường của cuộc đời, dù là lên đường trong sứ vụ hay lặng lẽ trong những ngày bệnh tật – đều có thể trở thành con đường dẫn đến Thiên Chúa, nếu chúng ta sống trong niềm tín thác và hiệp thông với Người. Như lời thánh Phaolô đã xác quyết: “Dù chúng ta sống hay chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” (Rm 14,8).
Số Thông tin Hội dòng tháng này quy tụ nhiều chia sẻ chân thực về đời sống thánh hiến: những bước chân âm thầm trong sứ vụ, niềm vui giản dị trong đời sống cộng đoàn, cũng như những tháng ngày yếu đau và giới hạn. Qua đó, chúng ta được nhắc nhớ rằng sứ vụ không chỉ được đo lường bằng những công việc lớn lao, nhưng còn được dệt nên từ sự trung tín trong những điều nhỏ bé và thầm lặng mỗi ngày.
Có nhiều chị em, dù mang nơi mình những giới hạn thể lý, vẫn toả sáng nhờ đời sống nội tâm sâu xa và lòng gắn bó bền bỉ với Chúa. Chính trong những hoàn cảnh tưởng chừng bất lực, vô vọng, lời mời gọi của Đức Giêsu lại vang lên rõ ràng hơn: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”(Lc 9,23). Khi phó thác trọn vẹn cuộc đời trong tay Chúa, những yếu đuối và đau khổ không còn là điểm dừng, nhưng trở thành nơi Thiên Chúa biểu lộ quyền năng và lòng thương xót của Người. Đức Cố Giáo Hoàng Phanxicô, trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, đã nhắc nhở rằng: “Niềm vui Tin Mừng luôn tràn đầy trong tâm hồn và đời sống của những ai gặp gỡ Đức Giêsu” (EG 1). Niềm vui ấy không hệ tại ở những hoàn cảnh thuận lợi bên ngoài, nhưng phát sinh từ xác tín sâu xa rằng Thiên Chúa luôn hiện diện và hoạt động trong cuộc đời chúng ta, ngay cả giữa những yếu đuối và giới hạn.
Vì thế, điều làm nên giá trị của đời thánh hiến không hệ tại ở việc chúng ta làm được bao nhiêu, nhưng ở việc chúng ta có để cho Thiên Chúa hành động nơi mình hay không. Lời mời gọi của thánh Phaolô vẫn luôn mang tính thời sự: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa” (Rm 12,1). Ước mong rằng những chia sẻ trong số Thông tin này sẽ trở thành nguồn nâng đỡ và khích lệ cho mỗi chị em trong hành trình ơn gọi, để chúng ta thêm xác tín rằng mình không bao giờ bước đi một mình: luôn có Chúa đồng hành, có Hội dòng nâng đỡ và có chị em cùng chia sẻ một niềm tin và một sứ mạng.
Nguyện xin Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh tiếp tục chiếu sáng đời sống thánh hiến của chúng ta, để trong mọi hoàn cảnh, mỗi chị em có thể bình an thưa lên với trọn niềm tín thác: “Lạy Chúa, con thuộc trọn về Chúa.”
Thân ái trong Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh.
Nt. Anna Nguyễn Thị Thanh Thúy Tổng Phụ trách







Không thể là một môn đệ hoàn hảo của Đức Giêsu-Kitô
nếu không từ bỏ và chết đi trong mọi dịp đối với những
ước muốn riêng, và với cả chính mình.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Cần nhiều tình yêu dành cho Thiên Chúa để chết đi
đối với một khuynh hướng xấu hơn là khi chịu tử đạo
để tuyên xưng Phúc Âm.
(Ký sự hành trình của Đức Cha Lambert)Phải xem khổ chế bên trong và bên ngoài như những tâm thế
hiệu nghiệm thúc đẩy lòng thương xót của Thiên Chúa thực hiện
những hoạt động cao cả và rất thánh thiện.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Nhân danh Đức Giêsu-Kitô Chịu-Đóng-Đinh, xin anh chị em giữ
lòng trung thành với Thiên Chúa như anh chị em đã thề hứa
khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội.
(Thư gửi cho tín hữu Đàng Trong)Khi phạm tội, linh hồn phạm hai điều bất trung, trước tiên là
lạm dụng những hồng ân Thiên Chúa ban, thứ đến là khước từ
những nghĩa vụ hàm chứa trong hôn ước thánh thiêng ký kết với Ngài,
khi Ngài yêu cầu chúng ta điều gì dựa vào khế ước nội tâm.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Các Kitô hữu sống trong ân sủng sẽ suy nghĩ, nói năng, hành động
không giống những người khác ; đó là những con người được đổi mới,
nơi họ thần tính trổi vượt hơn nhân tính.
(Thư gửi Giáo đoàn Đàng Trong)Tài sản lớn nhất của con người không hệ tại nơi của cải bên ngoài,
nhưng chính là những năng lực của tâm hồn mà Thiên Chúa
đòi hỏi họ từ bỏ.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Mặc dù tôi đáp lại lời khuyên Phúc Âm khá trễ, thiếu nhiệt tình
và với nhiều bất trung, tuy nhiên tôi luôn nhận được những
ân huệ không thể giải thích được của Chúa.
(Thư gửi ông d’Argençon, 5.1663)Hãy đánh mất mình trong vực thẳm ân sủng mỗi ngày một hơn,
bởi vì chính nơi đó người ta gặp được toàn bộ hạnh phúc
của thụ tạo trong cuộc sống hiện tại và mai sau.
(Thư gửi bà de Miramion tháng 6.1663)Khoa học sâu sắc nhất và thú vui chân thật nhất hệ tại ở sự
hiểu biết và tình yêu thực nghiệm dành cho Chúa Giêsu Kitô.
(Thư gửi cha Simon Hallé)Con người là đền thờ Chúa Thánh Thần và là nguồn vui của Thiên Chúa.
(Thư gửi cha Simon Hallé)Tôi quay về dưới chân Chúa Giêsu, để nài xin lòng thương xót
vô biên của Người ban cho tôi được thông dự vào những đau khổ
của Người, xứng với bậc sống...
(Thư gửi ông Duplessis)Sự trọn hảo nơi con người trong cuộc đời này là nên giống
Con Thiên Chúa và noi theo đời sống cùng hành động của Người.
(Thư gửi cha V. de Meur)Nhà thừa sai chỉ sống bởi Thiên Chúa tình yêu,
Đấng ngự trị trong ngài, dẫn dắt ngài, thúc đẩy ngài
và chi phối mọi năng lực theo ước muốn tốt lành của Người.
(Ký sự hành trình ĐC Lambert)Chị em Mến Thánh Giá thi hành việc đánh tội để tưởng niệm
những khổ hình Con Thiên Chúa đã chịu, dâng sự hy sinh nhỏ bé ấy
kết hợp với những ý hướng và mục tiêu của Chúa khi Người chịu đau khổ.
(Luật Tiên Khởi)Đức Kitô hết sức đồng cảm với những người đang đau khổ,
và nếu có thể được, chắc chắn Người sẽ chịu thay cho họ.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Khi một người đánh mất mình trong Chúa, người đó được thông phần
bản tính Thiên Chúa; và Thiên Chúa nhân hậu tỏ mình cho người đó
bằng một cách thức mà người ta không thể giải thích.
(Thư gửi cha V. de Meur)Đây là điều tôi khát khao mong muốn, tôi không ngừng tha thiết
khẩn xin Chúa vui lòng tiếp tục trong tôi những mầu nhiệm khôn tả
của đời sống và cái chết của Người.
(Thư gửi cha Gazil và Fermanel, 19.01.1665)Các hội viên Mến Thánh Giá tự buộc mình mỗi ngày thi hành hy lễ ban chiều
để tưởng niệm Chúa Giêsu chịu thương khó và chết trên Thập giá ; vì lý do này,
Hội có thể mệnh danh cách chính đáng là Hội Những Người Mến Thánh Giá.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Chiêm ngắm Chúa Giêsu-Kitô và yêu mến Người như Thiên Chúa
của tôi, Đấng bảo toàn tôi, Đấng Cứu chuộc tôi, Cha tôi, Thầy tôi,
Hôn phu rất yêu quý của tôi, tất cả của tôi và như đối tượng duy nhất
của những khuynh hướng tự nhiên hợp lý của tôi.
(Thư gửi cha Gazil)Điều hết sức quan trọng là thực hành mọi việc trong vị thế của
Chúa Giêsu-Kitô. Người muốn đích thân làm những việc đó mà
không thể được, nên dùng một số cá nhân do Người tuyển chọn
và ban đầy Thần khí trung gian của Người, để tiếp nối cuộc đời
lữ thứ và hy sinh của Người cho đến tận thế.
(Thư gửi hai chị MTG Anê và Paula)"Đức Kitô dùng một số người do Ngài tuyển chọn và ban đầy tinh thần
của Người là tinh thần trung gian để Người tiếp tục cuộc đời lữ thứ
và hi sinh của Người cho đến tận thế".
(ĐC Lambert, Btt 9)Những Người Mến Thánh Giá Đức Giêsu-Kitô chuyên chú suy niệm
cuộc Thương khó và thông dự vào những nỗi khổ đau của Người
hằng ngày trong suốt cuộc đời.
(Luật Tiên Khởi.)Nếu các con thật sự ước muốn đi theo con đường trọn lành này,
các con sẽ đạt tới mức độ rất cao trọng sự hiểu biết và yêu mến
Đức Giêsu-Kitô. Điều đó làm nên hạnh phúc đời này và đời sau.
(Ký sự cuộc hành trình của ĐC Lambert)Dù việc thực hành của mọi người trong các bậc sống đều giống nhau,
tuy nhiên họ có những quan niệm và động lực khác nhau trong
hành động.
(Ký sự, AMEP, T.121, tr.762)Từ nay các con chỉ chú tâm vào việc tìm hiểu và yêu mến
Chúa Giêsu-Kitô, nhờ suy niệm và noi theo cuộc đời
đau khổ của Người
(Thư gửi hai chị MTG Anê và Paula)Các con không còn thuộc về mình nữa, nhưng hoàn toàn
thuộc về Chúa Giêsu-Kitô, vì đã hiến dâng trọn vẹn cho Người.
(Thư gửi hai chị MTG Anê và Paula.)Mục đích chính của Tu hội các con là tiếp nối nơi bản thân cuộc đời
đau khổ của Chúa Giêsu-Kitô, và hằng ngày dâng việc suy niệm,
cầu nguyện, nước mắt, các việc làm và hi sinh của các con,
để cầu xin Người ban cho lương dân và những Kitô hữu tội lỗi
được ơn ăn năn trở lại.
(Thư gửi hai chị MTG Anê và Paula.)Nếu như chúng ta suy nghĩ rằng mình sắp bước vào ngày trọng đại
của đời sống vĩnh cửu, chúng ta sẽ không còn cảm thấy khó thực hành
mùa chay trường kỳ của thể xác và tinh thần.
(ĐC Lambert 2Sn 1663)Cách cầu nguyện hoàn toàn đơn giản, hoàn toàn phó thác và hoàn toàn tin tưởng
là một trong những hình thức cầu nguyện trổi vượt nhất có thể gặp thấy được,
bởi vì Thiên Chúa hoàn toàn hành động trong tâm hồn biết mở lòng ra để đón nhận
những ảnh hưởng của Thần khí Thiên Chúa.
(Ký sự hành trình của ĐC Lambert)Không thể là một môn đệ hoàn hảo của Đức Giêsu-Kitô nếu không từ bỏ
và chết đi trong mọi dịp đối với những ước muốn riêng, và với cả chính mình.
(Ký sự, AMEP, T. 876, tr. 87)Cần rời bỏ những con đường riêng, phải sống trong sự tự do,
có một con tim cao thượng, và tin chắc sẽ gặp thấy trong hành trình
của mình mọi điều cần thiết cho sự hoàn thiện theo bậc sống.
(Ký sự, AMEP, T. 121, tr. 610)Với lời khấn khiết tịnh nội tâm, không bao giờ chấp nhận
chút tình cảm quyến luyến cho riêng mình hay bất cứ thụ tạo nào.
(Nhật ký Nguyện ngắm, AMEP, T. 116, tr. 559)Tôi khẳng định rằng không có gì đáng kể, sự từ bỏ bên ngoài này
chỉ được xem như một ý tưởng đẹp, một lời chỉ dẫn về những gì
chúng ta phải thực hiện bên trong.
(Ký sự, AMEP, T. 121, tr. 648)Bằng lời khấn vâng lời, linh hồn luôn hành động theo sự thôi thúc nội tâm
với xác tín rằng Thiên Chúa đã dủ thương kêu gọi mình vào một đời sống đức tin,
tâm hồn phải phó thác cho sự lôi cuốn thánh thiêng của Ngài.
(Ký sự, AMEP, T. 121 ,tr. 755)Bởi lẽ không gì có ích cho phần rỗi bằng những thập giá, cũng không gì
nguy hại cho sự thánh thiện của linh hồn bằng sự thịnh vượng.
(ĐC Lambert 1T.ĐT, 1664)Phương thế duy nhất để thắng bản tính tự nhiên là cố gắng
sống một cách phù hợp với Vị Thủ-Lãnh Đội-Mão-Gai,
để Thiên Chúa hoàn toàn thống trị trong ta.
(ĐC Lambert 1T.ĐT, 1664)Ước gì người thừa sai không mơ tưởng cao xa, không tự cao tự đại, nhưng
đặt trọn niềm tin vào quyền năng tuyệt đối của Đấng làm cho mình mạnh mẽ.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 2)Không gì nguy hiểm hơn là tính tự phụ và vinh quang phù phiếm. Thật vậy,
khi tính tự phụ xâm nhập vào tâm hồn của vị thừa sai, nó liền phá hủy công
trình của Thiên Chúa khiến vị này liều lĩnh mà không lường được sức của mình.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 3)Giữa những cơn sóng dữ dội của những cám dỗ, chỉ một bến cảng duy nhất được
mở cửa ra cho vị thừa sai: Đó là lòng khiêm tốn. Vậy ước gì vị thừa sai chăm chỉ
điều chỉnh nhiệt huyết của mình, không phải sự nhiệt thành mãnh liệt của mình,
nhưng là theo bổn phận mà nhà truyền giáo và lời hứa vâng phục đòi buộc.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 3b)Tất cả cuộc sống của nhà thừa sai phải là một sự cầu nguyện liên sỉ, và phải
gắn bó từng giây phút với Thiên Chúa, nhưng mỗi ngày cần dành ra một thời gian
nhất định để thờ lạy Thiên Chúa.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 5a)Một chân lý tuyệt đối: Tinh thần cầu nguyện thì cần thiết và hiệu nghiệm
chống lại mọi thứ cám dỗ.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 5b)Tinh thần cầu nguyện sẽ chỉ được ban cho ai cậy dựa vào ơn Chúa và chính
Người sẽ còn gợi ra cho mỗi người con đường phải theo.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 5b)Vị thừa sai tìm thấy trong tinh thần khổ chế và cầu nguyện một phương cách
hoàn thiện cho chính mình, thì cũng chính những phương thức ấy sẽ giúp ngài
làm việc có hiệu quả hơn trong việc cứu rỗi và thánh hóa kẻ khác.
(ĐC Lambert Ad Monita II, 2a)Nếu trước khi gieo Lời Tin Mừng, Chưa cầu nguyện để làm sa xuống từ trời làn sương
tuyệt diệu của Thiên Chúa, cánh đồng truyền giáo của ngài sẽ khô cằn.
(ĐC Lambert Ad Monita II, 2b)Làm sao người tông đồ có thể làm nhiệm vụ người trung gian giữa Thiên Chúa
và loài người, nếu ngài không biết cách giao hòa các thụ tạo với Đấng Tạo Hóa
bằng lời cầu nguyện.
(ĐC Lambert Ad Monita II, 2)Bằng những cử chỉ rất khiêm tốn, kiên nhẫn, khoan dung và nhẫn nhục;
dầu cho sự chống cự của ma quỉ có mãnh liệt đến đâu, tuyệt nhiên ngài sẽ không
bao giờ đánh mất hi vọng chiến thắng.
(ĐC Lambert Ad Monita II, 2)Kinh nghiệm cũng cho thấy những sự giúp đỡ thuần túy con người gây hại
nhiều hơn là đem lại lợi ích cho việc truyền bá đức tin.
(ĐC Lambert Ad Monita III, 1)Cho nên vị thừa sai phải tỏ rõ giá trị, không phải bằng vẻ lộng lẫy, khoa trương,
nhưng bằng việc áp dụng khiêm tốn, không phải bằng sự tìm kiếm danh vọng nhưng
bằng sự trốn chạy các phẩm tước, không phải bằng sự dồi dào của cải nhưng bằng tính yêu sự khó nghèo.
(ĐC Lambert Ad Monita III, 5)Ước gì nhà thừa sai biết cảnh giác cùng với thánh tông đồ Phaolô sợ chính mình
mất phần rỗi, nếu không hãm hẹp thân xác mình và không bắt nó tùng phục mình,
bằng cách này, ngài sẽ không giả điếc làm ngơ trước những mánh khóe của ma quỉ;
và nhất mực tiếp tục lối sống đã được đào luyện.
(ĐC Lambert Ad Monita I, 2)

28
April
cho bạn và tôi:























