ĐỨC TIN VÀ LỜI ĐÁP TRẢ

ĐỨC TIN VÀ LỜI ĐÁP TRẢ

Nhìn lại dòng lịch sử cứu độ, con cảm nhận sâu xa sự huyền nhiệm của tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. Ngay từ thuở ban đầu, Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh của Ngài và ban cho họ khả năng tin vào Ngài. Tuy nhiên, Thiên Chúa không muốn con người chỉ dừng lại ở việc lãnh nhận, nhưng còn được mời gọi cộng tác vào chương trình cứu độ của Ngài. Vì thế, mỗi người được Chúa gọi theo một cách thế riêng, để trong tự do, họ có thể nhận ra tiếng gọi nội tâm và khám phá thánh ý Ngài trong cuộc đời mình.
Để nhận ra và đáp lại tiếng gọi ấy, con người cần đến ơn Chúa, bởi đức tin không phát xuất từ bản thân, nhưng là hồng ân Thiên Chúa ban. Chính Ngài khơi dậy và nâng đỡ đức tin nơi những ai mở lòng đón nhận. Trình thuật về tổ phụ Ápraham trong sách Sáng Thế (St 12,1-4; 22,1-8) là một minh chứng sống động cho hành trình đức tin và lời đáp trả của con người trước lời mời gọi của Thiên Chúa.

Qua đoạn Kinh Thánh này, con nhận ra đức tin của Ápraham được xây dựng và lớn lên trong tương quan với lời hứa của Thiên Chúa. Vì tin vào lời hứa ấy, ông đã rời bỏ quê hương, gia đình và mọi điều quen thuộc để lên đường đến một nơi ông chưa từng biết. Đó là một quyết định đầy liều lĩnh đối với một người du mục, nhưng lại là bước đi của một tâm hồn hoàn toàn tín thác. Ông sống theo “lệnh truyền và lời hứa” của Thiên Chúa, đặt trọn cuộc đời mình trong tay Ngài, và chọn Thiên Chúa làm gia nghiệp.

Hành trình đức tin của Ápraham không dừng lại ở việc ra đi, nhưng còn được thanh luyện qua thử thách. Lời hứa về một dân tộc, một vùng đất và phúc lành dường như vẫn chưa thành hiện thực. Ngay cả I-xa-ac – “đứa con của lời hứa” – cũng bị đặt vào tình trạng tưởng chừng bị tước mất. Thế nhưng, chính trong thử thách ấy, đức tin của Ápraham được củng cố và trưởng thành. Ông tin rằng Thiên Chúa trung tín và có quyền năng thực hiện điều Ngài đã hứa, ngay cả khi con người không hiểu được đường lối của Ngài.

Cao điểm của hành trình ấy là khi Thiên Chúa yêu cầu Ápraham dâng chính người con duy nhất của mình. Đây là một thử thách vô cùng đau đớn. Trước lời mời gọi ấy, Ápraham có thể nghi ngờ hoặc khước từ, nhưng ông đã chọn vâng phục. Dẫu không hiểu, ông vẫn tin; dẫu đau đớn, ông vẫn bước đi. Chính sự vâng phục trong đức tin ấy đã mở ra một kinh nghiệm sâu xa về sự trung tín của Thiên Chúa. Khi được Thiên Chúa ngăn lại, Ápraham nhận ra rằng Thiên Chúa không bao giờ thất tín, nhưng luôn dẫn con người đến sự sống.

Nhìn lại hành trình của Ápraham, con nhận ra hình ảnh của chính mình. Trong đời sống, con cũng đã và đang trải qua những thử thách: những khó khăn, những đổ vỡ, những lúc đức tin trở nên chao đảo. Trong những hoàn cảnh ấy, con đứng trước một chọn lựa: tin tưởng và trung thành với Thiên Chúa, hay nghi ngờ và bước theo con đường riêng. Việc thưa “xin vâng” chưa bao giờ là dễ dàng. Đó không phải là một quyết định tức thời, nhưng là một hành trình nội tâm đầy giằng co và thử thách.

Tuy nhiên, qua mọi biến cố, con dần nhận ra rằng Thiên Chúa luôn hiện diện và đồng hành, ngay cả khi con không nhận ra. Như Ápraham, con cũng được mời gọi tin vào một Thiên Chúa trung tín, Đấng luôn giữ lời hứa và dẫn dắt con qua mọi thử thách. Nhờ đức tin, con không chỉ cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa, nhưng còn được trở nên con cái của Ngài, được hiệp thông với tha nhân và tham dự vào chính sự sống của Thiên Chúa.

Qua gương sáng của Ápraham, con được mời gọi sống tín thác hơn vào Thiên Chúa, sẵn sàng lên đường và đi đến nơi Ngài muốn. Chính Thiên Chúa là Đấng đã tuyển chọn con trong ơn gọi Mến Thánh Giá, và cũng chính Ngài sai con đi trong sứ mạng yêu thương. Vì thế, con xin đặt trọn niềm tin đời mình trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, để trung thành phụng sự Ngài suốt cuộc đời, như một lời đáp trả cho tình yêu nhưng không mà Ngài đã dành cho con.

—-Hy Vọng

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *