TRUNG THÀNH

TRUNG THÀNH

“Đức Giê-su Kitô Chịu Đóng Đinh là đối tượng duy nhất của lòng trí tôi.”

      Đây không chỉ là một câu châm ngôn trên môi miệng, nhưng là một lời cam kết, một tiếng nói phát xuất từ con tim của người nữ tu Mến Thánh Giá. Cụm từ “đối tượng duy nhất” diễn tả một sự xác định rõ ràng và dứt khoát: không phải bất cứ ai khác, nhưng chính là Đức Giê-su Kitô – Đấng Chịu Đóng Đinh. Một lời tuyên xưng hàm chứa chiều sâu của lòng trung thành.

      Nhưng câu hỏi đặt ra là: tôi có thực sự trung thành không?
Bước vào Lễ Lá năm nay, tôi có một trải nghiệm rất đặc biệt. Khi cùng cộng đoàn tham dự đoàn rước, trong âm hưởng của những nhạc cụ mang sắc thái Do Thái xưa, tâm hồn tôi như được đưa trở về hơn hai ngàn năm trước, hòa mình vào đoàn người đón rước Chúa Giê-su vào Giê-ru-sa-lem. Bầu khí hôm ấy thật vui tươi, rộn ràng, đầy những tiếng tung hô và niềm hân hoan chân thành. Không ai có thể nói đó là những cảm xúc giả tạo.
Thế nhưng, chỉ ít ngày sau, cũng chính đám đông ấy, trong một bầu khí náo động không kém, lại hô vang: “Đóng đinh nó đi!”. Những cánh tay từng cầm nhành lá tung hô, nay lại trở thành những ngón tay chỉ thẳng vào Người để kết án.

      Biến chuyển ấy khiến tôi nhận ra: lòng trung thành của con người thật mong manh. Nó dễ bị chi phối bởi cảm xúc – mà cảm xúc thì luôn thay đổi, không ổn định. Hôm nay ta có thể yêu mến, ngày mai lại trở nên lạnh nhạt. Trong đời sống cầu nguyện cũng vậy: có lúc sốt sắng, ấm áp; nhưng cũng có lúc khô khan, chán nản. Nếu chỉ dựa vào cảm xúc, tôi sẽ không thể duy trì một tương quan bền vững với Chúa hay với tha nhân. Vì thế, tôi cần một nền tảng vững chắc hơn: đức tin, đức cậy và đức mến – để kiên trì gắn bó với Chúa trong sâu thẳm tâm hồn.
Đã có những giai đoạn tôi cảm thấy hạnh phúc khi sống với Đấng Chịu-Đóng-Đinh. Chính Ngài ban cho tôi sức mạnh để mau mắn từ bỏ mình, siêng năng tập luyện nhân đức, và tìm được bình an ngay cả trong thử thách, thiệt thòi. Nhưng cũng có lúc tôi trải qua sự khô khan, trống rỗng, mất phương hướng. Khi đối diện với khó khăn, tôi dễ chao đảo, nặng nề và muốn lùi bước.

      Thế nhưng, Chúa vẫn luôn âm thầm gìn giữ và nâng đỡ tôi: qua Lời của Người, qua Thánh Thể, và qua chính Thập Giá. Tôi cảm nhận điều đó như kinh nghiệm của Phê-rô: đau đớn khi nghe tiếng gà gáy, nhưng được sưởi ấm bởi ánh mắt đầy yêu thương của Thầy Giê-su. Chính ánh mắt ấy làm ông bừng tỉnh, nhận ra sự yếu đuối của mình, nhưng đồng thời cũng xác tín hơn vào tình yêu của Thầy. Một sự “vỡ òa” – không phải trong thất vọng, nhưng trong nhận thức và niềm tin.
Quả thật, không một thụ tạo nào có thể nâng đỡ tôi cách trọn vẹn như tình yêu của Chúa Giê-su, đặc biệt là tình yêu được biểu lộ trong thinh lặng của Thập Giá.
Qua thời gian, tôi dần nhận ra: tôi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, nhưng tôi có thể chọn sống trung thành với những gì tôi tin, nhờ ơn Chúa. Lòng trung thành của tôi tuy mong manh, nhưng vẫn có thể được củng cố nếu tôi bám chặt vào đức tin và niềm hy vọng. Khi còn tin và còn hy vọng vào Chúa, tôi vẫn còn ánh sáng để bước đi. Nếu không, tôi dễ rơi vào bóng tối và tuyệt vọng như Giu-đa. Tuy nhiên, ngay cả đức tin và niềm hy vọng ấy cũng là hồng ân Chúa ban, bởi tôi thuộc về Ngài.
Tôi học cách biết ơn mọi biến cố trong đời, vì chính những thăng trầm ấy là “lò luyện” tình yêu tôi dành cho Chúa. Đó không còn là tình yêu dựa trên cảm xúc, nhưng là một tình yêu trưởng thành: biết khiêm tốn nhìn nhận con người thật của mình, với cả điểm mạnh lẫn yếu, và sống trọn vẹn trong giới hạn của bản thân.
Như Henri J.M. Nouwen đã nói: “Tầm cao cả của đời sống thiêng liêng không hệ tại ở việc hơn người khác, nhưng ở chỗ mỗi người đạt tới mức độ trọn vẹn của chính mình. Thánh thiện đích thực là biết đón nhận ‘chén phần’ của mình với lòng tín thác; và khi làm như thế, ta có thể trở nên nguồn hy vọng cho người khác.”

      Lạy Chúa, xin đong đầy trái tim con bằng tình yêu của Ngài, để con vượt thắng những cám dỗ trong cuộc sống. Xin cho con biết can đảm làm mới đời sống thánh hiến mỗi ngày, biết sống vui tươi và hy vọng, để trung thành yêu Chúa và dấn thân trọn vẹn cho Ngài.

—- Hồng Thủy —–

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *