HỘI DÒNG VÀ NÓ

HỘI DÒNG VÀ NÓ

Từ những năm cấp 3, nó đã sống trong nhà nội trú của Hội Dòng, nơi nó được quý Dì trong cộng đoàn tận tình chăm sóc. Trong một buổi học về nhân bản, các Dì chia sẻ rằng phần lớn chi phí sinh hoạt hằng ngày dựa vào khu rẫy nhỏ của cộng đoàn, nhưng nguồn thu ấy chẳng đáng bao. Hầu hết đều là sự hỗ trợ âm thầm của Hội Dòng, nhằm bảo đảm cho nó và các bạn được đầy đủ. Nó thầm biết ơn quý Dì – những người không chỉ chăm sóc nó bằng cơm ăn áo mặc mà còn bằng tình thương bao la. Nó biết ơn Hội Dòng vì Hội dòng đã trao cho nó những điều quý giá, mà có lẽ cả đời nó chẳng thể quên. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, nhanh đến mức nó chỉ kịp ngoảnh lại và thấy mình đã lớn lên trong vòng tay của tình yêu ấy.

Đã hơn hai năm kể từ ngày nó bước vào Nhà Dòng. Hội Dòng của nó không phải là một dòng tu lớn, mới chỉ 50 năm tuổi. Năm mươi năm – không quá dài để trở nên hùng mạnh, nhưng cũng không quá ngắn để không để lại dấu ấn. Chừng ấy thời gian đủ để nó nhìn lại hành trình đã qua, để cảm nhận, biết ơn và trân trọng những gì Hội Dòng đã âm thầm xây dựng và trao tặng.

Nó được học lịch sử Hội Dòng qua quý Dì, và thú vị hơn là qua những câu chuyện kể của quý Bà: từ nhà phước Cổ Việt ở Bắc, di cư vào Đồng Nai, rồi chuyển vào Sài Gòn; nhờ Dòng Mến Thánh Giá Phát Diệm (nay là MTG Gò Vấp) hỗ trợ huấn luyện; những thử thách trong việc xây dựng cộng đoàn ở các tỉnh; những mất mát, như có chị hy sinh vì bom đạn hay dịch bệnh. Nó nhận ra rằng, những gian khó ấy không đủ sức làm Hội Dòng gục ngã. Ngược lại, chính trong gian khó, tình yêu Thiên Chúa trở nên vĩ đại hơn, nâng đỡ và dẫn dắt mọi người. Những thời khắc ấy cũng khiến tình cảm chị em thêm khăng khít, trở thành nguồn sức mạnh âm thầm và bền vững.

Dù nhỏ bé, Hội Dòng vẫn khiến nó tự hào khi được gọi là con của cộng đoàn. Nó từng chia sẻ với quý Dì rằng: khi học với các dòng khác – những dòng lớn, đông thành viên – nhiều chị em chưa từng đến nhà Mẹ hay gặp Dì Tổng Phụ Trách. Còn nó, suốt ngày chạy qua chạy lại nhà Mẹ, để phụ công việc, sinh hoạt, hoặc… (suỵt) xin ăn… hihi. Trước đây, trong trí tưởng tượng, Dì Tổng là người nghiêm túc và luôn bận rộn. Nhưng bây giờ, Dì Tổng Phụ Trách Hội Dòng luôn quan tâm đến các em út, hỏi thăm khi đi xa về, dành quà cho mọi thành viên, không để lọt một ai. Còn gì hạnh phúc hơn?

Nó nhận ra rằng Hội Dòng ngày hôm nay phát triển nhờ biết bao hy sinh âm thầm. Công ơn của quý Cha, quý Dì và quý Ân nhân – những người nâng đỡ, chăm sóc và đồng hành – luôn được nó ghi khắc trong lòng và trân trọng gìn giữ như một phần quý báu trong hành trình ơn gọi.

Nó ví mình như một cây được trồng trên đất của Hội Dòng – nơi nó nhận nhiều hơn là cho: được tưới “nước”, được “bón phân” và được “cắt tỉa”… để lớn lên, sinh hoa thơm trái tốt. Nó mong rễ mình đủ sâu, hấp thụ đủ dưỡng chất, chịu đựng đủ những đau đớn khi “cắt tỉa”, để trưởng thành xứng đáng với những gì đã nhận.

Hội Dòng – Đất Mẹ – nơi nó tìm sự sống.

— Thân Lúa Miến —

 

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *