
KHOẢNH KHẮC THỜI KHỞI ĐẦU
Có những khoảnh khắc đời người trôi qua rất nhanh nhưng lại tạc vào tâm hồn những dấu ấn sâu đậm không thể phai mờ. Với con, những ngày đầu bước vào hành trình tìm hiểu ơn gọi Mến Thánh Giá Tân Việt chính là một chuỗi ký ức thanh xuân đẹp đẽ và khó quên nhất. Khởi đầu ấy, con luôn tự hỏi: Vì sao Chúa lại chọn con giữa muôn vạn người? Vì sao Người đặt vào tim con một tiếng gọi tưởng như rất nhẹ, nhưng lại đủ sức mạnh để dẫn con rẽ sang một lối đi hoàn toàn khác biệt?
Ngày ấy, con chỉ là một người trẻ với bao ước mơ còn lẫn lộn, mông lung chẳng biết tương lai sẽ đưa mình về đâu. Con chỉ biết lòng mình dâng lên niềm bồi hồi khó tả mỗi khi nghe tiếng kinh chiều vọng ra từ nhà các Dì, mỗi khi thấy hình ảnh các Dì âm thầm phục vụ, hay lúc bắt gặp nụ cười hiền hòa của những tâm hồn sống trọn cho Chúa. Con chưa có câu trả lời rõ ràng cho ơn gọi, nhưng chính trong sự gần gũi đầy tình thân ấy, con nhận ra một chân lý nhiệm mầu: Ơn gọi không phải do con chọn Chúa, mà chính Người đã chọn con từ thuở đời đời.
Lớn lên trong vòng tay gia đình với những ước mơ nhỏ bé, con vẫn nghe trong lòng mình một lời mời gọi âm thầm đầy kiên nhẫn: “Con có muốn thuộc về Ta không? Con có muốn sống cho Ta, yêu Ta và phục vụ như Ta không?” Tiếng gọi ấy bền bỉ đi theo con qua từng giờ cầu nguyện, từng phút thinh lặng. Ban đầu con không dám nghĩ mình sẽ bước vào đời tu, chỉ cảm thấy có một điều gì đó thiêng liêng đang khẽ chạm vào tâm thức. Và rồi đến một ngày, con hiểu mình không thể giả vờ như chưa từng nghe thấy. Con bước vào Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Việt, nơi trái tim con bình an như tìm về mái nhà thật sự.
Những ngày đầu tại nhà dòng ghi dấu trong con bằng những điều hết sức bình dị: tiếng chuông sáng tinh mơ khi vạn vật còn ngái ngủ, bữa cơm đơn sơ ấm áp, giờ học Kinh Thánh, học nhân bản, hay những công việc nhỏ nhặt như nhặt rau, quét nhà, chăm cây… Mọi thứ đều trở thành những nét chấm phá thánh thiêng của thời khởi đầu. Con của ngày ấy còn vụng về, chậm chạp và lóng ngóng trong nếp sống cộng đoàn. Nhưng chính những thiếu sót ấy lại khiến con cảm nhận rõ hơn sự nâng đỡ của Dì Giáo và các chị. Nhờ sự kiên nhẫn và tình thương bao dung ấy, con hiểu rằng ơn gọi lớn lên không phải trong sự hoàn hảo, mà trong tình yêu và ân sủng của Chúa mỗi ngày.
Ở nơi đây, con học được ý nghĩa thật sự của hai chữ “Mến Thánh Giá”. Qua giờ kinh, tiếng chuông sớm chiều và những hy sinh âm thầm của cộng đoàn, con học cách yêu mến thập giá bằng những việc làm giản dị nhất: yêu những việc âm thầm chẳng ai nhìn thấy; chấp nhận những hy sinh nhỏ mà không cần ai nhắc đến; và mỉm cười trước mệt mỏi như một lời đáp lại vẹn tình dành cho Chúa. Con xúc động biết bao khi được bước đi trên dấu chân của các tiền bối—những người đã hy sinh, sống và hiến dâng trong thinh lặng để làm nên Hội dòng hôm nay. Chứng tá đời sống của họ để lại cho Hội dòng không phải những công trình lớn lao, mà là một di sản vô giá: đời sống trung tín, đơn sơ và gắn bó mật thiết với Thánh Giá.
Càng sống trong Hội dòng, con càng cảm nghiệm rõ tiếng Chúa gọi. Người không gọi con bằng những điều vĩ đại, mà bằng những điều rất đỗi bình thường; không bằng tiếng nói ồn ào, mà bằng những lời thì thầm rất nhẹ; không để con trở nên tài giỏi, mà để con thuộc trọn về Người. Dĩ nhiên, hành trình ấy không chỉ có hoa hồng. Cũng có lúc con mệt mỏi, hoang mang, tự hỏi mình có đủ sức bước tiếp hay không. Những khi ấy, đôi mắt con lại hướng về gia đình, nhớ căn phòng quen thuộc, nhớ giọng nói yêu thương của cha mẹ và các em.
Nhưng mỗi lần quỳ bên Chúa Giêsu Thánh Thể, con lại cảm nhận được vòng tay Người ôm lấy, thì thầm: “Đừng sợ, chính Thầy đây.” Cùng với sự nâng đỡ, sưởi ấm của cộng đoàn, con đã vượt qua những giây phút yếu lòng. Tình yêu nơi đây đã trở thành mái nhà thứ hai, nơi con học yêu và được yêu theo cách Chúa muốn.
Nhìn lại chặng đường đã qua, con hiểu rằng những bước chập chững đầu tiên, những vụng về, rụt rè và cả những giọt nước mắt thầm lặng, chính là nền móng vững chắc cho hành trình hôm nay. Không có những bỡ ngỡ ấy, làm sao con thấy được sự kiên nhẫn của Chúa? Không có những sai sót ấy, làm sao con cảm được sự bao dung của cộng đoàn? Thời khởi đầu luôn là thời đẹp nhất: chân thật, không tô vẽ, chỉ có con với sự yếu đuối và Chúa với lòng thương xót vô hạn.
Hôm nay, trong bầu khí linh thiêng khi Hội dòng mừng 50 năm hồng ân, con nhìn lại “một thời khởi đầu” và lòng tràn ngập niềm biết ơn sâu sắc. Con tạ ơn Chúa vì đã chọn con. Con biết ơn Hội dòng đã mở rộng cánh cửa dìu dắt con những bước đi chập chững đầu đời. Con mang ơn các Dì, các chị đã luôn yêu thương và hướng dẫn. Con nguyện sẽ giữ trọn những ký ức ban sơ ấy như một ngọn lửa nhỏ trong tim, ngọn lửa sẽ tiếp tục thắp sáng con đường phía trước, dù có dài và có khó đến đâu.
“Khoảnh khắc thuở ban sơ”… mãi là món quà tuyệt mỹ Chúa dành riêng cho cuộc đời con.
— Anê Mỹ Duyên —
Lịch Sử Hội Dòng