CÁNH ĐỒNG TRUYỀN GIÁO DẦU TIẾNG - Hội Dòng

CÁNH ĐỒNG TRUYỀN GIÁO DẦU TIẾNG

——Ngay từ những ngày đầu đặt chân đến giáo xứ Dầu Tiếng, chị em trong cộng đoàn đã cảm nhận rõ một điều: cánh đồng mà Chúa trao cho mình thật mênh mông và còn biết bao góc nhỏ ngổn ngang, cần được vun trồng và chăm bón bằng chính đôi tay khiêm tốn của người môn đệ. Không phải con đường trải hoa hồng, cũng chẳng phải mảnh đất màu mỡ sẵn sàng nảy mầm, nhưng là một miền đất ẩn chứa bao nỗi thinh lặng, an phận và khép kín của bà con nơi đây.

——-Chị em bắt đầu đúng như lời Chúa Giêsu đã căn dặn: “Hãy đi đến với họ. Vì thế, mọi sự khởi đi từ những bước chân thăm viếng, từ những lời chào mộc mạc, từ những cuộc ghé thăm bất chợt dưới mái hiên đơn sơ của các gia đình. Có những ánh mắt ngỡ ngàng, có những nụ cười còn e dè, và có cả những câu chuyện tưởng như chẳng liên quan nhưng lại mở ra một thế giới rất thật – thế giới của những con người sống lặng lẽ, chịu thương, chịu khó, và luôn khát khao được ai đó lắng nghe.

——Chính sự hiện diện kiên trì ấy đã khuấy động vào cuộc sống lâu nay vẫn bình lặng của bà con. Từ những buổi trò chuyện bên hàng rào, những lần giúp một cụ già nhặt mấy cây củi, hay cùng một các anh chị trong các Hiệp Hội của giáo xứ rửa gạch để xây nhà thờ. Tất cả như một luồng gió nhỏ lay động từng góc lòng. Dần dần, khoảng cách được xóa đi. Sự dè chừng tan biến. Bà con bắt đầu mở cửa, mở lòng và cùng với chị em bước vào những hoạt động chung của giáo xứ.

——-Cùng với Cha chánh xứ và Ban Hội Đồng Giáo xứ, chị em bắt tay thực hiện những việc nhỏ bé nhưng bền bỉ: dựng nên sân chơi cuối tuần cho thiếu nhi, tổ chức những buổi sinh hoạt giới trẻ, tạo không gian học hỏi giáo lý sống động hơn. Từ những hoạt động ấy, giáo xứ vốn trầm mặc bỗng trở nên rộn ràng, tươi vui như khu vườn bắt đầu vào mùa mới. Bà con không chỉ đứng nhìn, nhưng đã đồng hành, chung vai và coi mọi sự như công việc của chính gia đình mình.

Dưới sự hướng dẫn của Cha Chánh Xứ, công tác mục vụ của chị em được triển khai sâu rộng và mang lại nhiều hoa trái:

——— – Dạy giáo lý: không chỉ truyền đạt kiến thức đức tin, chị em còn cố gắng thắp lên trong lòng các em niềm mến yêu Chúa Giêsu. Mỗi giờ giáo lý được làm sống động bằng câu chuyện, trò chơi, lời cầu nguyện nhỏ, để đức tin trở thành hạt mầm nảy nở tự nhiên trong tâm hồn trẻ thơ.

———-–  Đào tạo lễ sinh: giúp các em hiểu rằng phục vụ bàn thờ là đi vào chính tinh thần tự hiến của Chúa Giêsu. Mỗi cái cúi đầu, mỗi bước chân lên cung thánh phải là một lời thưa “xin vâng” bé nhỏ.

——— – Hỗ trợ các thừa tác viên: chị em đồng hành để mọi người sống đúng tinh thần phục vụ âm thầm, như chính Thầy Giêsu “đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ”.

——— –  Phụng vụ thánh lễ: chuẩn bị bài hát, trình chiếu đáp ca, hướng dẫn cộng đoàn tham dự Thánh lễ sốt sắng hơn. Nhiều cụ già đã xúc động nói: “Nhờ chị em, Thánh lễ giờ đây chan đầy sự sống.”

——-Ngoài ra, cộng đoàn còn dấn thân trong các sinh hoạt lớn của giáo xứ: tổ chức các dịp lãnh bí tích Thêm Sức, Hòa Giải, chuẩn bị diễn nguyện đêm Giáng Sinh, xây dựng chương trình Trại Hè Thiếu Nhi, và thăm viếng những gia đình neo đơn – những mảnh đời đôi khi chỉ cần một lời hỏi thăm cũng đủ làm ấm lại cả một mùa đông dài.

——-Có những buổi tối chị em trở về tu viện, áo còn thấm mồ hôi và chân nặng mỏi, nhưng lòng lại bình an lạ lùng. Chị em hỏi nhau: “Phải chăng đây chính là niềm vui của người thợ gặt trên cánh đồng Chúa?” Bởi chỉ cần nhìn thấy nụ cười của những em nhỏ sau lớp giáo lý, ánh mắt biết ơn của một cụ già, hay sự hiệp nhất của bà con trong các sinh hoạt, là bao mệt nhọc bỗng chốc tan đi như sương sớm dưới nắng. Nhiều lần khi cùng nhau ngồi lại, chị em đã nói với nhau, như một lời xác tín âm thầm nhưng mạnh mẽ: “Bà con nơi đây giàu tình, giàu nghĩa, giàu lòng lắm. Chính nơi họ, chúng ta học được bài học yêu thương mà Chúa đang dạy.”

——-Cuộc sống tại giáo xứ tuy đơn sơ nhưng đậm đà tình người: tách trà mời vội sau buổi thăm nhà, bó rau bà Năm gởi “cho mấy dì ăn cho vui”, hay tiếng gọi vọng lên từ hiên nhà “Dì ơi, ghé con chút nha!”. Dì ơi, hôm nay chúng con “hạ cầy” có chút đem cho các dì”, “Dì ơi bánh trung nhà con làm biếu dì đó”, “Các Dì bận lo cho chúng con quá. Thôi hang đá cộng đoàn của Dì, Dì cho anh em chúng con làm nhé…..” Những điều nhỏ bé ấy hợp thành dòng chảy yêu thương ấm áp, xoa dịu mọi vất vả trên hành trình mục vụ.

——Và dù đôi khi có lúc mệt, có lúc lo, nhưng nơi sâu thẳm, chị em vẫn hạnh phúc khi thấy giáo xứ ngày một đổi thay. Sự gắn kết lớn dần, lòng đạo đức được khơi lại, và tình người được đổ đầy như lời Thầy Giêsu đã nói: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.” Hóa ra, chính Chúa đã chuẩn bị sẵn cánh đồng Dầu Tiếng này – chỉ chờ những bước chân dấn thân và những bàn tay biết yêu thương. Và chị em hiểu rằng: Phục vụ không chỉ là làm; phục vụ là yêu. Và yêu là để Chúa dùng mình như khí cụ nhỏ bé trong cánh đồng bao la của Người