CHÚA CHẠM VÀO TÔI

CHÚA CHẠM VÀO TÔI

Chúa vừa chạm vào tôi.
Không phải bằng vinh quang,
Không phải bằng mầu nhiệm giáng xuống từ trời,
Mà bằng một cái nắm tay yếu ớt,
Bằng tiếng thở dài khe khẽ của những người khổ đau.
Tôi nhìn lại những vết xước trên tay vì ngã xe bữa trước,
Vết sưng vì bị chó đuổi,
Và nghĩ:
“Đường này có bụi thật đấy… nhưng cũng có Chúa đi cùng thật.”
Người ta tìm Chúa nơi nhà nguyện tĩnh lặng,
Còn tôi thấy Chúa… trên yên xe đạp,
Trong túi thuốc, trong tiếng ho khan, trong đôi mắt mờ đục.
Và trong những buổi chiều, khi trời sắp mưa, mà tôi chưa ghé hết danh sách bệnh nhân hôm đó.
Chúa không đợi tôi xong việc mới đến,
Ngài đi cùng – trong từng cú lùi xe, từng bước chân vội, từng câu “cố lên nhé”.

————————————————————————————————————————————————————————————-Mtg Tân Việt —

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *