HAI NĂM SỨ VỤ – MỘT HÀNH TRÌNH QUÝ GIÁ
Hai năm sứ vụ trôi qua – không quá dài, cũng chẳng quá ngắn – nhưng đủ để tôi hiểu hơn về đời tu, về chính mình và về cuộc sống, qua những trải nghiệm rất thật, rất đời. Có những điều trước đây tôi chưa từng nghĩ tới, chưa từng cảm nhận, nay lại trở nên rõ ràng. Tôi hiểu ra nhiều điều, và học được những bài học mà chỉ thực tế mới có thể dạy.
Những ngày đầu bước vào sứ vụ, tôi mang trong mình không ít băn khoăn và lo lắng. Tôi thấy mình còn quá yếu kém, thiếu sót – từ kiến thức đến khả năng sống và phục vụ. Đã có lúc tôi tự hỏi: làm sao mình có thể làm chứng cho Chúa, làm sao hoàn thành những công việc được trao? Nhưng chính trong sự nhỏ bé và bất lực ấy, tôi lại cảm nhận rõ ràng hơn ơn Chúa. Ngài nâng đỡ, thêm sức và âm thầm dẫn tôi đi từng bước.
Niềm vui trong đời sống không đến từ những điều lớn lao, nhưng đến từ những việc rất nhỏ: được chia sẻ, được giúp đỡ người khác khi họ cần. Trong đời sống cộng đoàn, những va chạm là điều không thể tránh. Có những điều tôi chưa từng trải qua, khiến tôi ngỡ ngàng, thậm chí có lúc sợ hãi. Nhưng rồi tôi nhận ra: chính những điều ấy lại trở thành cơ hội để tôi học cách thích nghi, biết lắng nghe, kiên nhẫn và bao dung hơn. Dù sống với người dễ tính hay khó tính, dù công việc nhiều hay ít, được quan tâm hay không – điều quan trọng không phải là hoàn cảnh, mà là tôi học được gì từ những điều ấy. Mỗi người tôi gặp, mỗi biến cố tôi trải qua, đều là một bài học giúp tôi trưởng thành.
Tôi tập nhìn mọi sự với cái nhìn tích cực hơn, và tin rằng Chúa luôn muốn điều tốt đẹp cho tôi – theo cách của Ngài, chứ không theo ý riêng của tôi. Tôi biết ơn vì mình còn sức khỏe, còn có công việc để làm, trong khi ngoài kia vẫn còn biết bao người đau yếu, thất nghiệp và tuyệt vọng. Tôi cũng nhận ra mình đang thay đổi từng ngày: bình tĩnh hơn, kiên trì hơn. Những tính toán, so đo dần trở nên vô nghĩa.
Công việc dạy trẻ mầm non – tưởng chừng đơn sơ, nhưng lại đòi hỏi rất nhiều: tình yêu, sự kiên nhẫn và cả sự khôn ngoan. Qua đó, tôi hiểu rằng: chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể để lại hậu quả đáng tiếc. Vì thế, mỗi ngày tôi đều phó thác các em cho Chúa, xin Ngài gìn giữ và ban cho tôi đủ sức lực, đủ tình thương để chu toàn sứ vụ. Tôi ý thức rằng: nếu không có ơn Chúa, mọi nỗ lực của mình vẫn luôn mong manh.
Song song đó, những công việc mục vụ tại giáo xứ, đặc biệt vào những ngày cuối tuần, không chỉ là bổn phận, mà còn là cơ hội để tôi rèn luyện bản thân: học sự linh hoạt, tinh thần trách nhiệm và trưởng thành trong các mối tương giao. Tôi nhận ra rằng: trở nên gương sáng không hệ tại ở việc làm nhiều, nhưng ở cách sống – sống vui tươi, chân thành, mau mắn phục vụ, và luôn cẩn trọng, khôn ngoan trong từng lời nói, hành vi.
Người ta chỉ thật sự bình an khi cảm nhận được tình yêu của Chúa trong đời mình, chứ không phải khi được người khác nhìn nhận hay vinh danh. Và để sống được điều đó, tôi cần duy trì đời sống cầu nguyện, không để những bận rộn bên ngoài làm phai nhạt đời sống nội tâm. Bởi nếu thiếu sự kết hợp với Chúa, thì dù vẫn sống đời tu, tâm hồn tôi có thể đã xa Ngài từ lâu. Khi ấy, tôi không còn là chứng nhân đích thực nữa.
Những điều được học hỏi trong nhà dòng, tôi dần áp dụng vào đời sống hằng ngày. Nhưng tôi cũng nhận ra: ý chí và sự cố gắng cần được rèn luyện liên lỉ. Nếu không tập từ bây giờ, về sau sẽ càng khó hơn, và con người dễ sống theo bản năng hơn là theo lý tưởng.
Sống ba lời khấn giữa đời sống cộng đoàn, giáo xứ, lớp học và các mối tương quan không phải là điều dễ dàng. Nó đòi hỏi sự từ bỏ, khiêm nhường và trung tín mỗi ngày. Nhưng với ơn Chúa, cùng với nỗ lực và sự ý thức, tôi tin rằng người tu sĩ vẫn có thể sống trọn vẹn ơn gọi của mình giữa những thực tế đầy thách đố.
Có những lúc, tôi cũng mơ về một nơi khác – dễ dàng hơn, tốt đẹp hơn. Nhưng rồi tôi hiểu: nơi tôi đang sống chính là nơi tốt nhất, vì đó là nơi Chúa muốn tôi hiện diện. Vì thế, tôi tập sống trọn vẹn cho hiện tại, với tất cả những gì mình đang có. Những giới hạn, khó khăn và mệt mỏi đôi khi làm tôi chùn bước. Nhưng khi nghĩ đến gia đình, đến những người còn vất vả hơn mình, tôi lại nhận ra mình thật sự may mắn. Và tôi hiểu: cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn khi tôi biết tri ân và sống có ý nghĩa.
Hai năm sứ vụ đã khép lại. Đó không phải là một hành trình dễ dàng, nhưng là một hành trình rất quý giá. Mỗi ngày sống là một ngày tôi phải cố gắng. Tôi – một con người yếu đuối và giới hạn – lại được sai đến những nơi đòi hỏi nhiều điều. Nhưng có lẽ chính điều đó là cách Chúa đang đào luyện tôi.
Đã có những lúc tôi muốn dừng lại. Nhưng chính nhờ ơn Chúa, nhờ tình yêu và sự nâng đỡ của Ngài, tôi vẫn có thể đứng vững và bước tiếp, dù chỉ là từng bước nhỏ. Tôi tạ ơn Chúa – Đấng đã chọn gọi và đồng hành với tôi qua từng chặng đường. Tôi cũng biết ơn Hội dòng, gia đình và tất cả những người tôi đã gặp gỡ. Mỗi người, mỗi hoàn cảnh, đều để lại trong tôi một bài học quý giá, góp phần làm tôi trưởng thành hơn.
Hai năm đã qua, nhưng hành trình đời tu vẫn còn phía trước. Tôi bước tiếp với lòng tri ân, với nỗ lực, với niềm tin và hy vọng – rằng với ơn Chúa, mọi sự đều có thể.
Nguyện xin Chúa giúp con luôn biết sống trọn vẹn từng giây phút hiện tại, để mỗi ngày con trở nên vững vàng và trưởng thành hơn trong ơn gọi của mình.
—Maria Tường Vi—
