BỮA CƠM TÌNH THƯƠNG

BỮA CƠM TÌNH THƯƠNG

Những buổi chiều nơi Nhà Thanh Tuyển thuộc Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Việt luôn để lại trong tôi một dư vị rất riêng, một sự ấm áp nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Trong hành trình đời dâng hiến, có lẽ không phải lúc nào chúng ta cũng có những trải nghiệm lớn lao, nhưng chính những việc nhỏ bé, âm thầm như nấu một bữa cơm từ thiện lại trở thành nơi Thiên Chúa chạm đến tâm hồn tôi cách rõ ràng nhất.

Sáng nay cả gia đình Thanh Tuyển lại có dịp chung tay tạo nên bữa cơm của tình thương. Căn bếp đơn sơ nhưng rộn ràng tiếng nói cười. Không chỉ có các em thanh tuyển, mà còn có sự hiện diện của các bạn sinh viên, những con người tuy khác nhau về hoàn cảnh sống nhưng lại gặp nhau ở một điểm chung: mong muốn được cho đi. Một trăm phần cơm được chuẩn bị không chỉ bằng nguyên liệu, mà bằng cả tấm lòng. Người vo gạo, người rửa rau, người nêm nếm… mỗi việc làm đều góp phần tạo nên một “bữa tiệc yêu thương” giản dị mà ý nghĩa. Khi ấy, tôi chợt nghĩ đến lời Chúa đã dạy: “cho thì có phúc hơn nhận.” (Cv 20,35) Lời ấy không còn là một câu Kinh Thánh quen thuộc, nhưng trở nên sống động ngay giữa căn bếp nhỏ bé này. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình đến để giúp đỡ người khác. Nhưng càng tham gia, tôi càng nhận ra rằng chính mình lại là người được nhận nhiều hơn. Khi nhìn những hộp cơm nhỏ bé được trao tận tay các bệnh nhân, đến với những con người đang chịu đựng đau đớn về thể xác, tôi nhận ra rằng, đôi khi điều họ cần không chỉ là thức ăn, mà là một dấu chỉ của sự quan tâm, một lời nhắn nhủ rằng: “Bạn không cô đơn.” Một hộp cơm tuy đơn sơ, nhưng lại có thể sưởi ấm một trái tim đang mệt mỏi.
Những ánh mắt biết ơn, những nụ cười dù yếu ớt nhưng chân thành của các bệnh nhân đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn tôi. Có những lúc, tôi tự hỏi: “Mình đã sống đủ quảng đại chưa? Mình đã thực sự biết cho đi chưa?” Chính trong những giây phút ấy, tôi cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của đời dâng hiến, không phải là làm những điều vĩ đại, mà là biết trao ban chính mình trong những điều nhỏ bé nhất, với một tình yêu lớn lao. Việc tham gia nấu cơm từ thiện không chỉ là một hoạt động bác ái, mà còn là một hành trình giúp tôi trưởng thành trong đời sống thiêng liêng. Tôi học được cách sống chậm lại, để nhận ra nhu cầu của người khác. Tôi học được sự kiên nhẫn khi phục vụ, sự khiêm tốn khi làm việc chung, và nhất là sự quảng đại khi cho đi mà không mong nhận lại. Đó cũng là lời mời gọi tôi dấn thân nhiều hơn, không chỉ trong những dịp đặc biệt, mà trong từng ngày sống.

Điều làm tôi xúc động hơn cả là tinh thần hiệp nhất giữa mọi người. Các em thanh tuyển và các bạn sinh viên tuy không cùng một hành trình ơn gọi, nhưng lại cùng nhau xây dựng một nhịp cầu yêu thương. Những khác biệt dường như tan biến, chỉ còn lại sự sẻ chia và đồng cảm. Chính điều đó giúp tôi nhận ra rằng tình yêu thương không có ranh giới, và bất cứ ai cũng có thể trở thành khí cụ của tình yêu nếu biết mở lòng. Tôi cũng không quên gửi lời cám ơn sâu sắc đến Dì phụ trách cộng đoàn, người đã âm thầm tạo điều kiện, mở ra cơ hội mỗi tháng để chúng tôi được đến với người nghèo. Nếu không có sự hướng dẫn và nâng đỡ của dì, có lẽ chúng tôi đã không có được những trải nghiệm quý giá như thế này. Dì không chỉ tổ chức một hoạt động, mà còn gieo vào lòng chúng tôi một tinh thần sống: sống cho đi và sống vì người khác. Những buổi nấu cơm khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong tôi. Tôi mang theo những ánh mắt, những nụ cười, và cả những nỗi đau của người bệnh vào trong lời cầu nguyện của mình. Và hơn hết, tôi mang theo một lời nhắc nhở: đời dâng hiến không phải là con đường của sự an toàn, mà là con đường của tình yêu, một tình yêu biết trao ban, biết dấn thân, và biết sống hết mình vì người khác.

Từ những hộp cơm nhỏ bé ấy, tôi nhận ra một chân lý đơn sơ mà sâu sắc: khi chúng ta cho đi, không phải là chúng ta mất đi, mà là chúng ta đang được lấp đầy, bằng niềm vui, bằng ý nghĩa, và bằng chính tình yêu của Thiên Chúa.

—- M. KA —-

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *