ĐI THẬT XA ĐỂ TRỞ VỀ

—–Đời người gắn liền với những chuyến đi, dù ta muốn hay không. Có khi ta mệt mỏi vì nhịp sống lặp lại: mỗi ngày cùng một con đường, cùng một công việc, cùng một điểm đến. Nhưng chỉ cần chậm lại một chút, ta sẽ nhận ra rằng không có chuyến đi nào là vô nghĩa. Bởi ngang qua mỗi hành trình, Thiên Chúa âm thầm trao ban cho ta những điều mới mẻ: một biến cố, một con người, một bài học. Nhờ đó, ta dần tiến sâu hơn trong việc cảm nhận sự kỳ diệu của cuộc sống.
—–Mọi chuyến đi rồi cũng kết thúc bằng sự trở về. Nhưng trở về trong tư thế nào lại tùy thuộc vào chọn lựa của mỗi người. Chuyến thăm mục vụ tại Phú Nhơn khép lại sau hai ngày, xe lăn bánh đưa chúng tôi trở về Sài Gòn. Tôi cũng trở về, không chỉ là trở về trong không gian và thời gian, mà là sự trở về của con tim.
—–Gia Lai đón tôi bằng cái se lạnh rất riêng, nhưng tôi chợt nhận ra: có khi điều lạnh lẽo nhất không phải là thời tiết, mà là sự vô cảm nơi lòng người. Giữa đời sống đủ đầy mỗi ngày, nhiều lúc tâm hồn tôi như “đông cứng” trước những gì đang xảy ra chung quanh. Chuyến đi này dường như đánh thức trong tôi một sự trở về trong yêu thương, để tình yêu được lưu thông trở lại sau những “ùn tắc” vì sống cho riêng mình.

—–Tôi thực sự sợ khi lần đầu đối diện với anh Quang, một bệnh nhân tâm thần từ bé. Từ dáng vẻ, lời nói đến hành động khó hiểu của anh khiến tôi chỉ dám đứng từ xa quan sát. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc bất ngờ, tôi bắt gặp nụ cười hạnh phúc của anh. Chính nụ cười ấy đã kéo tôi lại gần. Một sự hiền lành, dễ mến rất tự nhiên làm tôi ngạc nhiên. Dù anh không ý thức trọn vẹn, tôi vẫn nhận ra nơi anh một vẻ đẹp của sự “bản thiện”, một cách hiện diện rất người. Trong sự gánh đỡ nhau bằng tình yêu ấy, niềm hy vọng được khơi dậy.

—–Tôi thực sự sợ khi lần đầu đối diện với anh Quang, một bệnh nhân tâm thần từ bé. Từ dáng vẻ, lời nói đến hành động khó hiểu của anh khiến tôi chỉ dám đứng từ xa quan sát.

Nhưng rồi, trong khoảnh khắc bất ngờ, tôi bắt gặp nụ cười hạnh phúc của anh. Chính nụ cười ấy đã kéo tôi lại gần. Một sự hiền lành, dễ mến rất tự nhiên làm tôi ngạc nhiên. Dù anh không ý thức trọn vẹn, tôi vẫn nhận ra nơi anh một vẻ đẹp của sự “bản thiện”, một cách hiện diện rất người. Trong sự gánh đỡ nhau bằng tình yêu ấy, niềm hy vọng được khơi dậy.

—–Khi nhìn sâu hơn vào căn phòng nhỏ nơi anh sống, ánh mắt tôi dừng lại nơi người mẹ. Bà cầm bó rau rừng trên tay, mỉm cười hiền hậu và nói nhỏ: “Bữa trưa nay đó, có gì ăn nấy.” Lòng tôi nghẹn lại. Tôi xấu hổ khi nghĩ đến chính mình, nhiều lúc vẫn kén chọn, than phiền vì những điều rất nhỏ. Người mẹ gầy gò ấy đã chăm sóc người con đau bệnh gần trọn đời mình, âm thầm, bền bỉ, không một lời oán trách. Nơi anh Quang và mẹ anh, khuôn mặt Đức Kitô hiện lên thật rõ nét: đón nhận sự chông chênh của phận người trong bình an và tín thác.

Tôi đã đi thật xa để khám phá sự cao cả của tình thương, và trở về để nhìn lại chính mình, tập sống hy sinh hơn. Tôi không dám nói mình hiểu nỗi đau của gia đình anh Quang, vì tôi chưa từng trải qua. Nhưng tôi nhận ra rằng mọi thử thách, dù nặng nề, vẫn chỉ là tạm thời trong chương trình nhiệm mầu của Thiên Chúa. Tôi thầm tạ ơn Chúa vì trên hành trình dương thế, tôi đã gặp được Ngài nơi những con người bé nhỏ. Cuộc đời họ có thể không trọn vẹn dưới cái nhìn của thế gian, nhưng trong lòng thương xót của Thiên Chúa, chắc chắn là tròn đầy

***  M. Nguyễn Hồng  ****

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *