Đôi dép

Đôi dép

          Nét đẹp của tình yêu là làm sao để “2 người trở nên 1” cho dù “2 vẫn là 2” hoàn toàn độc lập và tách rời. Chính sự hòa hợp và đồng hành với nhau trong cuộc sống xây dựng sự gắn kết và bền vững trong tình yêu. Người ta vẫn thường nói: “Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn”. Nếu người sống bậc đời sống hôn nhân- gia đình chọn việc làm hài lòng người bạn đời của mình là mục đích để đạt được hạnh phúc thì những người sống đời thánh hiến phải sống tâm thức “thuộc về Chúa Giê-su”– Đấng mà mình đã thề nguyền và đoan hứa “…một lần đã dâng hiến thì trọn đời Chúa ơi, con sẽ không bao giờ, không bao giờ đổi thay”.
Chính những thao thức và trăn trở về tình yêu khiến tôi nghĩ đến hình ảnh “ Đôi dép” mà Đức Cha Vũ Duy Thống đã dùng để diễn tả vẻ đẹp của tình yêu…

“Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục, không đi cùng người khác
Số phận chiếc nầy phụ thuộc ở chiếc kia.
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu”.
(Đôi dép- Thông Vi Vu)

          Vậy phải chăng ơn gọi sống đời thánh hiến cũng là cuộc song hành của đôi dép với chiếc bên này của tôi và chiếc bên kia là người bạn đồng hành “Giêsu”. Dù trái- phải nhưng là một đôi hoàn chỉnh bởi “số phận của chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia – Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi, mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng”. Ôi đó là sự cao đẹp và độc đáo mà chỉ trong tình yêu của Chúa con người mới có thể đón nhận và cảm nếm, như Thánh Augustino đã phải thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, và tâm hồn con còn mãi băn khoăn khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa”.
          Như thế, trong giao ước ấy người thánh hiến được trở nên đặc biệt và duy nhất trong con mắt Thiên Chúa vì đã được yêu thương và chọn gọi cho riêng Ngài. Nhưng trong cuộc hành trình cùng tiến bước ấy chắc chắn không thiếu những ngày đầy bóng tối mây mù của đêm tối đức tin, thất vọng với sức nặng của Thập giá, mộng vỡ tan tành trong đời tu…đã khiến cho chiếc dép của người thánh hiến mòn gót, đứt quai bởi những phút cạn lòng, những vấp ngã trước cám dỗ tinh vi của tiền, tài, tình… mà không đủ nội lực chống trả vì không bám víu vào Giêsu- bạn tình của mình.
Ngồi nhìn lại hành trình sống, người thánh hiến nhận ra biết bao lần chiếc dép của mình trở nên lấm lem vì đã tự ý tách rời “chiếc dép Giêsu” để xông vào những “luồng gió độc” của thời đại vì ngộ nhận đó là bến bờ hạnh phúc… và cũng không thiếu những lần chiếc dép không bằng lòng với bản chất của mình nên đã phục trang bằng những thứ đồ trang trí được vay mượn của người khác để rồi đánh mất chính mình… và rồi, cũng không thiếu những lần chiếc dép của người thánh hiến đã không còn nhớ đến lời hứa với chiếc bên kia để ra đi biền biệt không quay trở lại.

          Quả thật, ngay lúc này đây người thánh hiến phải đấm ngực vì nhiều lúc trong đời ta cứ ngang ngược, ngông nghênh đặt chiếc dép cuộc đời mình bên cạnh một chiếc khác không ăn nhập vào đâu, chẳng cân, chẳng xứng, chẳng vừa vặn và cũng chẳng hợp lý. Lòng trung thành và chung thủy của ta với Giêsu đang dần dần thay thế bằng những bất trung, thất hứa và phá vỡ giao ước hoặc bằng một thần tượng thế gian nào mà chẳng biết tương lai có bền vững hay không? Điều đó cũng dần chứng minh một điều rằng những chông chênh, khập khiễng, chênh vênh trong đời ta không phải do hoàn cảnh hay người nào đó gây ra nhưng nó là hậu quả của một thái độ sống thiếu trung tín trong giao ước mà mình đã kí kết với khoảng thời gian dài mà ta không ý thức.
          Ước mong sao sau mỗi lần “đi lạc”, thì chiếc dép đời tôi vẫn thao thức và tìm cách quay về với cặp đôi của mình nơi “chiếc dép Giê-su” vì chỉ có nơi đó tôi mới thực sự hạnh phúc khi tìm thấy ơn gọi và sức sống của chính mình.

—-*** M. Trần Thảo ***—-

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *