BUÔNG BỎ CON ĐƯỜNG THINH LẶNG TIẾN ĐẾN PHỤC SINH

BUÔNG BỎ CON ĐƯỜNG THINH LẶNG TIẾN ĐẾN PHỤC SINH

Mỗi năm, khi mùa chay về, ta lại được mời gọi bước vào một nhịp sống khác, dừng lại những vồn vã và gánh nặng của một thế giới đầy bon chen, để bước vào hành trình nội tâm, nơi con người được mời gọi trở về với chính mình và với Thiên Chúa. Trong khoảnh khác dừng lại ấy, chúng ta nhận ra rằng: điều khiến ta mệt mỏi là do đã mang quá nhiều thứ không cần thiết trong lòng, chính vì vậy, cái cốt lõi thật sự của mùa chay không phải làm thêm điều gì, mà buông bỏ bớt điều gì. Buông đi những bám víu, những kỳ vọng, những tổn thương chưa được chữa lành và cả những hình ảnh đạo đức mà ta đang cố khoác lên mình, vì Chúa không cần nơi ta một lễ tế bên ngoài, “con người chỉ nhìn bề ngoài còn Đức Chúa nhìn tận đáy lòng” (1Sm 16,7), Chúa cần chúng ta một tầm hồn biết buông bỏ để được tự do. Một sự tự do đích thực trong nội tâm. Và khởi đầu của sự buông bỏ hơn bao giờ hết là thinh lặng và chờ đợi trong cầu nguyện.

Cầu nguyện – buông bỏ để lắng nghe.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng nói rằng: “chỉ khi đủ yên thì ta mới có thể chạm tới sự thật và chiều sâu của hiện hữu”, Còn trong công giáo của chúng ta, Mẹ Têrêsa Calcuta đã chỉ cho chúng ta biết rằng: “thinh lặng là bạn của Thiên Chúa”, Mẹ đã đi vào con đường cầu nguyện đích thực không phải bắt đầu bằng việc nói mà là thôi nói. Khi ta dừng lại trước Chúa, bỏ đi lời nói hoa mỹ, những hình ảnh về một con người “chuẩn và chỉnh” là lúc ta chạm vào Thiên Chúa và chạm vào chính tâm hồn mình. Trước Chúa, ta không còn phải xin, phải thanh minh hay chứng tỏ, chỉ còn lại sự trần trụi, mệt mỏi nhưng rất thật, để rồi ta được gặp Chúa trong “tiếng gió hiu hiu” (1V19, 12). Hãy buông đi những ồn ào từ chính bên trong, những lo lắng, tính toán, để nghe tiếng thì thầm của Chúa: “con mệt mỏi không phải bởi con thiếu thốn, nhưng bởi vì con quá đã quá dư thừa, dư ảo vọng, dư suy nghĩ, dư so sánh và phán xét”. Khi ấy, ta biết mình cần chay tịnh.

Ăn chay – buông bỏ để tự do

Ăn chay không chỉ đơn thuần là bớt ăn một chút nơi thân xác mà là học bớt lại trong cả lối sống. Con người ngày hôm nay không đói thức ăn, nhưng có lẽ đang rất đói về chiều sâu tâm linh và sự bình an. Chính vì vậy mà ta tìm cách lấp đầy tâm hồn trống rỗng bằng sự hưởng thụ, lấp dầy sự bất an bằng màn hình điện thoại.
Khi thực hiện việc ăn chay cũng là lúc chúng ta giải phóng cho thân xác, tâm trí và trái tim của chính mình khỏi những rằng buộc của thú vui xác thịt, để lắng nghe một cơn đói sâu hơn – cơn đói tâm linh: là khát vọng cần được hiệp thông với Đức Giê-su – Đấng đã chọn cho mình con đường nghèo khó đi đến sự yêu thương. Từ đây, ta nhận ra rằng, sự buông bỏ không làm mất đi nhưng là mở ra. Mỗi lần ta tự nguyện buông bỏ một ước muốn hay một việc làm ích kỷ là ta đang tạo ra một khoảng trống cho ân sủng đi vào, một sự tự do đích thực không phải để sống cho mình mà để có chỗ cho người khác, không phải để trở nên thanh sạch mà để nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, để trái tim trở nên mềm dẻo trước nỗi khổ đau của nhân loại. Và từ đó, lòng bác ái được sinh ra như những hoa trái tự nhiên của một tâm hồn đã được thanh luyện.

Bác ái – buông bỏ để yêu thương

Mẹ Têrêsa nói rằng: “sự nghèo đói lớn nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu mặc, mà là không được yêu thương”. Có biết bao người đầy đủ vật chất, nhưng vẫn mang trong mình một cơn đói khát được nhìn thấy, được công nhận, được lắng nghe, được yêu thương. Nếu đời sống thiêng liêng của ta dừng lại ở việc cầu nguyện, ăn chay, ta trở thành một pharisêu ngoan đạo những vẫn chưa đủ để thoát khỏi vòng xoáy “tôi đi tìm trong tôi”. Chỉ khi những thực hành ấy dẫn ta đến bác ái, ta mới thực sự bước trên con đường trở thành môn đệ Đức Giê-su: buông bỏ vì người khác, buông thời gian để lắng nghe, buông phán xét để cảm thông, buông những nhu cầu được công nhận để cho đi mà không đòi hỏi.

Buông bỏ – con đường thinh lặng bước tới phục sinh.

Sau cùng, mọi buông bỏ trong Mùa Chay đều dẫn về một nẻo đường duy nhất: bước đi cùng Chúa Giê-su trên con đường khổ giá để tiến đến phục sinh – Một con đường đầy chông gai nhưng cũng đầy âm thầm và tĩnh lặng – nơi con người chấp nhận để cho người ta lột trần, bị hiểu lầm bị thương tích để mang lấy những nỗi bất hạnh của nhân loại. Là người môn đệ của Chúa, cách riêng là người nữ tu Mến Thánh Giá, chắc chắn Chúa sẽ dẫn ta đi trên con đường ấy, nhưng liệu chúng ta có đủ thinh lặng để buông bỏ cho Thiên Chúa lột trần hết con người mình không? Đủ thinh lặng để vác lấy thập giá của Ngài mà ra đi trong cô đơn và quạnh vắng, trong những “bầm dập, lấm lem và đầy thương tích” (Evangelii Gaudium) nơi môi trường sứ vụ và trong cộng đoàn, như hạt lúa phải chịu tách ra khỏi lớp vỏ bên ngoài để vùi mình vào sâu lòng đất và mục nát đi, nó mới hoàn tất được ý nghĩa hiện hữu của mình là trổ sinh bông hạt. Cũng vậy, Người nữ tu Mến Thánh Giá chỉ có thể sống trọn căn tính của mình khi chấp nhận buông bỏ con người cũ với những sợ hãi, ích kỷ và bám víu để lắng nghe tiếng vọng của Thiên Chúa, cùng Đức Giê-su bước vào niềm vui phục sinh, bởi không có phục sinh nào mà không đi qua một cuộc từ bỏ.
Mùa chay rồi sẽ kết thúc, những vết thương hay bất kể những gì mà ta níu kéo để tìm kiếm một sự an toàn rồi cũng sẽ qua đi, ngay cả những gì ta cho là hạnh phúc rồi cũng có lúc dừng lại, cả những khuôn mặt ta đang cố đắp lên mình để tạo ra hình ảnh đạo đức cũng có ngày bị trôi đi. Sau cùng, ta nhận ra chỉ còn lại Đức Giê-su Ki-tô cùng với thập giá của Ngài đang song hành cùng với ta trên con đường trở về. Và câu hỏi cho người nữ tu Mến Thánh Giá vẫn còn đó: Ta chọn điều gì cho cuộc đời mình: chọn thành công để rồi sợ thất bại, chọn khuôn mặt đạo đức rồi sợ bị vấy bẩn, chọn sự an toàn rồi sợ gặp những thay đổi; hay ta sẽ chọn cùng đi với Đức Giê-su Ki-tô Chịu Đóng Đinh để tiến đến một sự sống mới: sự sống vĩnh cửu trong tình yêu.
“Lạy Chúa trong thinh lặng, xin cho con biết buông bỏ những gánh nặng mà con đang mang, biết buông đi những điều con không nên giữ, biết tựa nương vào Chúa hơn là vào những khả năng mong manh của chính mình, để mỗi ngày con được tự do hơn, biết vác lấy thập giá đời mình và song hành với Chúa trên con đường trở về nhà Cha. Amen”.

—*** JVY ***—

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *