CHIỀU XUÂN

CHIỀU XUÂN

Thời gian lặng lẽ trôi qua, mang theo những đổi thay của đời người và để lại trong lòng ta nhiều nỗi niềm khó gọi tên. Giữa vòng xoay bận rộn của cuộc sống, ta đôi khi quên mất rằng ba mẹ vẫn âm thầm chờ đợi trong căn nhà cũ, mong một cuộc gọi, mong một lần sum họp. Tết không chỉ là dịp trở về, mà là cơ hội để ta sống chậm lại, lắng nghe và hiện diện trọn vẹn bên những người thân yêu. Bởi khi thời gian không chờ đợi ai, thì yêu thương hôm nay chính là món quà quý giá nhất dành cho ba mẹ và cho chính chúng ta.

Thời gian trôi đi thật nhanh. Nó vẫn lặng lẽ trôi, trôi mãi, không chờ đợi ai, không vì ai mà dừng lại. Dường như vô tình hay hữu ý, thời gian để lại trong lòng người biết bao nỗi niềm. Không gì có thể ngăn được dòng chảy ấy. Cánh cửa của năm cũ khép lại, nhường chỗ cho một mùa xuân mới bắt đầu.

Ngồi lặng nhìn ánh nắng hoàng hôn trong một buổi chiều mùa xuân, tôi bỗng nao nao. Lòng chợt dậy lên những suy nghĩ miên man, như đang lục tìm trong ký ức những gì đã qua. Một nỗi buồn man mác, vu vơ, chính tôi cũng không hiểu vì sao. Năm nay, Tết đến muộn hơn mọi năm. Từ thành phố trở về miền quê, trở về với mái ấm gia đình, với vòng tay yêu thương của ba mẹ, tôi cảm thấy bình an lạ thường. Những năm trước, tôi về Tết với biết bao dự định. Đi nơi này, ghé nơi kia, chúc Tết người này, thăm người nọ. Tôi bận rộn với bạn bè, với những cuộc hẹn, với những niềm vui bên ngoài, mà quên mất rằng ở nhà, bữa cơm đoàn viên vẫn đang chờ đợi.
Có những lần, vui cùng bạn bè đến khuya, khi trở về nhà, tôi bắt gặp ánh mắt ba lặng lẽ nhìn ra cửa, gò má mẹ đã hao gầy theo năm tháng. Tôi thấy lòng mình se lại, áy náy khôn nguôi. Ba mẹ không nói gì, nhưng tôi hiểu. Xuân, hạ, thu, đông vẫn tuần hoàn theo thời gian. Nhưng tuổi xuân của con người thì không lặp lại như thế. Tôi chợt nhớ lại những năm đại dịch Covid, khi cả thế giới chìm trong bầu không khí lạnh lẽo của giãn cách. Những cuộc chia ly không lời từ biệt, những người ra đi trong lặng lẽ, để lại bao mất mát đau thương.

Rồi chưa bao lâu sau, con người lại đối diện với những trận lũ lụt do chính mình gây ra. Dòng nước cuốn trôi nhà cửa, sinh mạng, cuốn theo cả hy vọng. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau. Biết bao gia đình mất đi người thân. Bao mái nhà thiếu vắng tiếng cười. Tết năm nay, không ít người không còn cơ hội đoàn viên. Trong khi đó, ba mẹ tôi vẫn từng ngày mong tôi trở về. Họ chuẩn bị những món ăn tôi thích, chờ đợi tôi sau những tháng năm xa nhà, chỉ mong có dịp ngồi lại bên nhau quanh mâm cơm gia đình. Thời gian cứ thế trôi. Tôi mỗi ngày một trưởng thành, còn ba mẹ thì mỗi ngày một già đi. Tóc đã bạc thêm, lưng đã còng hơn. Chợt nhận ra rằng, khi xa nhà, những cuộc gọi về thăm ba mẹ ngày càng thưa dần. Tôi vùi đầu vào công việc, học hành, các mối quan hệ khác, mà quên mất rằng nơi quê nhà luôn có hai con người âm thầm mong ngóng.

Ba mẹ tôi không dám gọi điện, sợ tôi bận. Chỉ lặng lẽ nhìn vào màn hình điện thoại, chờ đợi một cuộc gọi từ con. Nhưng nhiều khi, sự chờ đợi ấy kéo dài trong im lặng. Ba mẹ vẫn cần mẫn làm việc, chắt chiu từng đồng để tôi có cuộc sống đủ đầy. Họ chưa bao giờ than trách vất vả, đau ốm. Hay phải chăng, chính tôi quá vô tâm mà không nhận ra?
Năm nay, tôi tự nhủ sẽ dành trọn thời gian về Tết cho gia đình. Ở bên ba mẹ, lắng nghe những câu chuyện nhỏ bé, giản dị mà thân thương. Tôi không thể làm gì lớn lao cho ba mẹ trong những ngày này, nhưng tôi tin rằng: sự hiện diện của tôi chính là món quà quý giá nhất.
Cuộc sống con người thật ngắn ngủi, chính bản thân mình cũng đâu biết ngày mai rồi sẽ ra sao, tốt hơn hết là nên sống trọn giây phút hiện tại để sống và để yêu thương…

—** Nữ tỳ hèn mọn **—

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *