MÙA XUÂN CHO AI ?
Mùa xuân cho ta niềm vui, cho ta hy vọng, cho ta những cuộc gặp gỡ. Đó là những định nghĩa quen thuộc mà hầu như ai cũng có thể trả lời. Nhưng nếu được hỏi: Mùa xuân cho ai? — bạn sẽ trả lời thế nào?
Người ta vẫn thường nói: mùa xuân dành cho tất cả mọi người, không phân biệt tuổi tác hay hoàn cảnh. Thế nhưng, trên thực tế, mùa xuân nhiều khi chỉ được hiểu như một khoảng thời gian trong năm, một sự chuyển mùa của đất trời, giới hạn trong không gian và địa lý. Còn trong đời sống con người, không phải ai cũng có mùa xuân. Có biết bao người đang thiếu vắng mùa xuân của tâm hồn. Có những người không còn cảm nhận được mùa xuân của đất trời. Với họ, mùa xuân có thể là lần cuối cùng, hoặc đã trở thành điều xa vời. Chiến tranh, đói nghèo, bệnh tật, tổn thương, bách hại, mất mát… đã lấy đi nơi họ niềm vui, hy vọng và bình an. Vậy những con người ấy còn mùa xuân không? Mùa xuân của họ ở đâu? Và lúc này đây, mùa xuân thật sự dành cho ai?
Trong xã hội hôm nay, khoảng cách giàu nghèo, sự phân biệt, và nhất là sự thờ ơ giữa con người với nhau đang làm cho bức tranh mùa xuân dần trở nên u tối. Ta tự hỏi: thế nào là mùa xuân đích thực? Phải chăng chỉ là dịp để người xa quê trở về sum họp? Là những buổi gặp gỡ, vui chơi, chúc tụng? Là dấu mốc của tuổi mới, của năm mới, của một chu kỳ thời gian?
Con người đang không ngừng chạy theo dòng chảy cuộc sống để tìm cho mình một mùa xuân đủ đầy. Biết bao người phải chắt chiu, dành dụm suốt cả năm chỉ mong có một cái Tết tươm tất cho gia đình. Biết bao người bôn ba nơi đất khách, chỉ mong vài ngày ngắn ngủi được trở về nghỉ ngơi bên người thân. Mỗi ngày trôi qua, ta vẫn miệt mài với công việc, với trách nhiệm, với những mục tiêu phía trước. Nhưng rồi, trong guồng quay ấy, ta dần quên nhìn sang bên cạnh. Ta ít quan tâm đến những người không thuộc về “vòng tròn thân quen” của mình. Ta ít tự hỏi: họ đang sống ra sao, đang cần gì, đang chịu đựng điều gì?
Sau những ngày sum họp, sau những khoảnh khắc vui vầy, điều gì còn lại trong chúng ta? Ta đã trao cho nhau được gì?
Bên cạnh ta vẫn còn đó những con người rơi nước mắt vì không đủ tiền về quê. Có những người không có một mái nhà để trở về, sống cuộc đời nay đây mai đó. Với họ, mùa xuân còn lại gì? Liệu họ còn dám mơ về một mùa xuân đúng nghĩa? Người ta có thể nói: đó là số phận, là hoàn cảnh, là điều họ phải chấp nhận. Nhưng đứng trước những thực tại ấy, mỗi chúng ta không thể không tự hỏi: Tôi phải làm gì?Câu hỏi ấy không dành riêng cho ai, mà dành cho tất cả chúng ta. Khi gặp những khuôn mặt mệt mỏi, đau khổ, thất vọng trên đường đời, ta thường lướt qua hay dừng lại? Ta vô cảm hay biết chạnh lòng? Ta quay đi hay cúi xuống để sẻ chia?
Cuộc đời không ai có tất cả, nếu không được Thiên Chúa ban cho. Nhận ra điều đó, ta được mời gọi sống khiêm tốn hơn, biết ơn hơn và quảng đại hơn.
Câu hỏi ấy vang lên như một lời mời gọi dành cho mọi người đang hiện diện trên cõi đời này: hãy chậm lại để cảm thông, mở lòng để chia sẻ, và học biết đón nhận nhau. Mỗi ngày trôi qua là một cơ hội để ta trở về với chính mình, để sống nhân ái hơn, chân thành hơn. Hãy làm cho nhau những điều tốt đẹp khi còn có thể. Đừng bỏ qua những cử chỉ nhỏ bé, những quan tâm giản dị, những thay đổi mong manh trong lòng người và trong thiên nhiên.
Chính từ những điều nhỏ ấy, con người được lớn lên trong nhân cách, trong tình người, và trong đức tin. Và chính khi đó, mùa xuân không còn chỉ là một mùa trong năm, mà trở thành mùa xuân của tâm hồn — mùa xuân cho tất cả mọi người.
–** HY VỌNG **–

