NƠI TÔI THUỘC VỀ

NƠI TÔI THUỘC VỀ

Đường về nhà là vào tim ta
Dẫu nắng mưa gần xa
Thất bát vang danh
Nhà vẫn luôn chờ ta

      Vào những ngày cuối năm, ai cũng mong chờ để trở về nhà, nơi mình đã sinh ra, nơi đã lớn lên và chứa bao khát vọng, ước mơ của tuổi thơ. Người xưa có câu: “Đi đâu không bằng nhà mình”. Bây giờ tôi mới cảm nhận được ý nghĩa của câu nói này.
Nhà ở đây không chỉ nói đến vị trí hay địa điểm, nhà không chỉ tồn tại vì nơi đó là nơi để sinh sống và trú ngụ; nhưng sâu thẳm hơn chính nơi đó đã cưu mang và dưỡng dục tôi. Về nhà chính là trở về với bầu trời riêng của mình, nơi đó mang lại cho tôi cảm giác thoải mái mà không sợ sệt, cũng không phải cố gắng gồng mình nhưng luôn hồn nhiên, vui tươi. Đó là nơi ấm áp nhất mà có lẽ tôi có tìm kiếm cả thế giới này cũng không nơi nào cho tôi cảm giác đó, một sự bao bọc, chở che và luôn được đón nhận. Nhà là nơi cưu mang tôi dẫu tôi có bị đời ruồng bỏ, là nơi đón nhận tôi dẫu cho tôi thành công hay thất bại trên đường đời. Nơi đó tôi luôn được mở rộng để đón chào với những cái ôm, những lời động viên. Bấy nhiêu điều đó thôi cũng là động lực để tôi đứng lên và tiếp tục bước.

      Mỗi lần tết đến là một lần tôi được trở về với cảm giác của một đứa trẻ con, luôn mong ngóng được về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Dẫu cho cuộc đời có nhiều phong ba, tôi vẫn được mời gọi ra đi để mỗi ngày được lớn lên. Gia đình như chiếc nôi, ấp ủ, dưỡng nuôi nhưng không giữ tôi lại trong sự an toàn để rồi tôi không dám bước ra. Mỗi ngày bước đi, tôi được lớn lên, tôi không còn như đứa trẻ chỉ muốn ở lại trong sự an bình giả tạo nữa. Dẫu cho bây giờ tôi đã trở nên cứng cáp hơn nhưng tôi vẫn muốn trở về nơi thuộc về mình. Nơi ấy tôi được lớn lên, được yêu thương, được dạy dỗ và trở thành chính mình như hiện tại.

Hoa Xương Rồng

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *