KHI MÙA ĐIỀU THẤT THU – SUY TƯ VỀ ƠN GỌI HÔM NAY

KHI MÙA ĐIỀU THẤT THU – SUY TƯ VỀ ƠN GỌI HÔM NAY

Sống trên vùng đất Bình Phước, hình ảnh cây điều đã trở nên rất quen thuộc với đời sống của người dân nơi đây. Mỗi năm khi mùa điều đến, những vườn điều trĩu trái chín đỏ, vàng rực dưới ánh nắng như báo hiệu một mùa thu hoạch đầy hy vọng. Nhưng những năm gần đây, nhiều người làm điều thường nói với nhau một câu quen thuộc: “Năm nay mùa điều thất thu.”

Hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến một thực tế trong Giáo Hội hôm nay: số ơn gọi dường như đang ít dần. Nhiều hội dòng và chủng viện cảm nhận rõ điều đó. Những lớp khấn dòng không còn đông như trước, những chủng sinh bước vào nhà đào tạo cũng thưa hơn. Trước thực tế ấy, không ít người cảm thấy lo lắng cho tương lai của đời sống dâng hiến.

Tuy nhiên, khi được hiện diện và sống nơi vùng đất này, tôi nhìn từ góc độ người nông dân đối diện với mùa điều thất thu, tôi nhận ra một bài học đầy hy vọng.

Khi mùa vụ không như mong đợi, người nông dân không vì thế mà bỏ vườn điều của mình. Họ không chặt bỏ cây, cũng không quay lưng với mảnh đất đã gắn bó bao năm. Trái lại, họ càng chăm sóc cây nhiều hơn: bón phân, cắt tỉa cành khô, giữ đất cho tốt và bảo vệ bộ rễ cho chắc. Người nông dân hiểu rằng nếu cây vẫn khỏe và rễ vẫn bám sâu trong lòng đất, thì mùa sau cây vẫn có thể sinh trái.

Cũng vậy, thực tế ơn gọi hôm nay có thể khiến chúng ta trăn trở, nhưng đó không phải là lý do để mất hy vọng. Có lẽ Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta nhìn lại “mảnh đất ơn gọi” của mình.

Ơn gọi không chỉ được sinh ra từ những lời kêu gọi hay những chương trình cổ võ “hoành tráng”. Rất nhiều khi, ơn gọi được nảy sinh từ chính đời sống của những người đang sống ơn gọi ấy. Một đời tu vui tươi, một đời tu bình an, một đời tu cháy lên tình yêu dành cho Thiên Chúa và cho con người – đó chính là lời mời gọi mạnh mẽ nhất đối với người trẻ.

Người trẻ hôm nay không chỉ tìm kiếm những lời khuyên hay những bài giảng hay. Họ muốn nhìn thấy những chứng nhân. Khi họ gặp những tu sĩ sống đơn sơ, chân thành, vui tươi và đầy nhiệt huyết phục vụ, họ có thể nhận ra nơi đó một vẻ đẹp khác của cuộc sống – vẻ đẹp của một đời sống hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa.

 

Chính vẻ đẹp âm thầm ấy có thể đánh động tâm hồn người trẻ và gieo vào lòng họ một hạt giống ơn gọi.

Có thể hôm nay chúng ta đang trải qua một “mùa điều thất thu” trong đời sống ơn gọi. Nhưng cũng giống như vườn điều, điều quan trọng không phải chỉ là số trái của một mùa, mà là sức sống của chính cái cây.

Nếu đời sống của những người dâng hiến vẫn bám rễ sâu nơi Thiên Chúa, nếu đời tu vẫn được nuôi dưỡng bằng đời sống cầu nguyện, tình huynh đệ và tinh thần phục vụ, thì Giáo Hội vẫn có thể hy vọng vào những mùa trái mới.

Bởi vì trong khu vườn của Thiên Chúa, những hạt giống ơn gọi thường được gieo trong âm thầm. Và nhiều khi, chính từ những mảnh đất tưởng như khô cằn nhất, Thiên Chúa lại làm nảy sinh những chồi non đầy hy vọng.

Khi đời sống tu trì thực sự trở thành dấu chỉ của niềm vui, của bình an và của tình yêu dành cho Thiên Chúa, thì dù hôm nay “mùa điều có thể thất thu”, chúng ta vẫn có thể tin tưởng rằng Thiên Chúa đang âm thầm chuẩn bị cho Giáo Hội những mùa trái mới trong tương lai.

—- BIG

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *