THIÊN CHÚA SẼ CHO THÊM
Giữa thế giới hôm nay – một thế giới luôn chuyển động, luôn đo lường giá trị con người bằng thành công, hiệu suất và những gì “có thêm” – ta dễ bị cuốn vào một vòng xoáy không dứt: phải có thêm một chút thành tựu, thêm một chút an toàn, thêm một chút được công nhận. Dường như, nếu dừng lại, ta sẽ bị bỏ lại phía sau.
Thế nhưng, có một con đường rất khác, âm thầm nhưng sâu thẳm, được mở ra từ chính tên gọi của Thánh Giuse – Yosef, nghĩa là “Thiên Chúa sẽ cho thêm”. Nghe qua, ta tưởng đó cũng là lời hứa về sự gia tăng, về những điều tốt đẹp được ban thêm. Nhưng nhìn vào cuộc đời Thánh Giuse, ta nhận ra: “được thêm” nơi Thiên Chúa không bắt đầu bằng việc nắm giữ, mà bắt đầu bằng việc buông bỏ.
Giữa biến cố Đức Maria mang thai, Giuse không hiểu, không giải thích được, và chắc hẳn cũng đầy đau đớn. Trong một thế giới mà danh dự và lý trí có thể dẫn ông đến một quyết định rõ ràng, Giuse lại chọn bước vào một con đường mờ tối: vâng lời. Không ồn ào, không biện minh, không cần ai hiểu. Một sự vâng phục lặng lẽ, nhưng dứt khoát.
Và rồi, cả cuộc đời ngài không có gì “nổi bật” theo tiêu chuẩn của thế gian:
là những ngày lao động âm thầm,
là những đêm lo lắng bảo vệ gia đình,
là cuộc trốn chạy sang Ai Cập trong vội vã,
là những năm tháng ẩn dật tại Nadarét.
Không phép lạ.
Không lời nói nào được ghi lại.
Không một ánh hào quang.
Thế nhưng, chính nơi sự “ít ỏi” ấy, Thiên Chúa lại âm thầm “cho thêm” cách lạ lùng: Ngài cho Giuse một sứ mạng mà không ai dám nghĩ tới: làm cha nuôi Đấng Cứu Thế. Ngài cho Giuse một tình yêu sâu thẳm: được sống gần Chúa Giêsu mỗi ngày. Ngài cho Giuse một đời sống trọn vẹn ý nghĩa – không phải vì những gì ngài làm, mà vì ngài thuộc trọn về Thiên Chúa.
Có một cách suy niệm rất hay khi đọc tên JOSEPH như một hành trình nội tâm: công chính – vâng lời – khôn ngoan – trưởng thành – kiên nhẫn – khiêm nhường. Đó không phải là những điều Giuse cố gắng “đạt được” như những mục tiêu để hoàn thành, nhưng là hoa trái của một đời sống để cho Thiên Chúa dẫn dắt. Một đời sống không tìm cách kiểm soát, nhưng dám tin tưởng. Và đó cũng là lời mời gọi rất thật cho chúng ta hôm nay.
Giữa nhịp sống lặp lại mỗi ngày, ta dễ cảm thấy mình nhỏ bé: những công việc âm thầm không ai để ý, những hy sinh không ai ghi nhận, những cố gắng dường như chẳng tạo nên điều gì lớn lao. Nhưng có khi chính trong những khoảnh khắc ấy, Thiên Chúa vẫn đang “cho thêm” – không phải thêm những gì thế gian dễ thấy, nhưng là: thêm sự trung tín trong điều nhỏ, thêm chiều sâu nội tâm, thêm một tình yêu âm thầm nhưng bền vững dành cho Ngài. Chỉ có điều, sự ồn ào của thế giới làm ta không còn đủ lặng để nhận ra.
Giuse không cố giữ lấy cuộc đời mình. Ngài để Thiên Chúa “định nghĩa” cuộc đời mình. Và chính vì thế, cuộc đời ngài trở nên phong phú cách lạ lùng – một sự phong phú không ồn ào, nhưng vĩnh cửu.
Lạy Thánh Giuse, giữa một thế giới thích thể hiện, xin dạy con biết sống âm thầm. Giữa một thế giới thích kiểm soát, xin dạy con biết vâng lời. Giữa một thế giới vội vã, xin dạy con biết kiên nhẫn. Và giữa một thế giới luôn tìm kiếm “có thêm”, xin dạy con dám trao đi, dám từ bỏ, dám sống cho Chúa. Để rồi con cũng dám tin rằng: khi con không giữ lại cho mình, khi con để Thiên Chúa dẫn dắt, thì chính Ngài sẽ “cho thêm” – không phải điều con mong đợi, nhưng là điều con thật sự cần: một con tim thuộc trọn về Ngài.
— Xuân Lan, MTG Thủ Đức —

