NHẬT KÝ CỦA CHI

NHẬT KÝ CỦA CHI

Chi cùng chị em Học viện lên đường đi sứ vụ, đêm nay Chi ngồi trước Thánh Thể, kể lại cho Chúa nghe nhật ký những ngày đầu tiên Chi bước vào nhà Dòng

Ngày 1 – Cánh cổng khép lại

“Cánh cổng tu viện vừa khép lại sau lưng em… và em nghe tiếng gió thở dài.”
Hôm nay em chính thức bước vào đời sống tu trì. Ba mẹ tiễn em đến tận cổng, mẹ khóc. Ba thì chỉ nhìn em rồi nói nhỏ: “Con giữ sức khỏe.” Lúc cánh cổng đóng lại, em thấy timmình lặng đi. Không phải vì sợ, mà vì biết mình vừa khép lại một cánh cửa – để mở ra một cánh cửa khác, sáng hơn, sâu hơn.
Mọi thứ ở đây đều rất tĩnh. Các chị em ai cũng hiền, ánh mắt đầy bình an. Nhưng sao đêm đầu tiên, em lại nhớ nhà đến thế?

**********

Ngày 3 – Tập quen với sự lặng thinh

Ngày thứ ba, em học “sống chậm”. Không phải kiểu sống chậm của người đời hay nói – mà là sống chậm trước Chúa. Mỗi việc nhỏ đều có ý nghĩa: gấp quần áo, quét sân, tưới cây, đọc kinh. Em từng nghĩ sẽ làm được dễ dàng, nhưng hôm nay khi dọn nhà nguyện một mình, em thấy lạc lõng. Trong lòng chợt dấy lên câu hỏi: “Liệu mình có đang trốn khỏi thế giới?”
Nhưng rồi lúc cầu nguyện, em chợt nghe như có tiếng Ngài thì thầm: “Con không trốn chạy. Con đang đến gần.”
Em khóc.

**********

Ngày 5 – Nỗi nhớ & niềm vui lạ

Sáng nay em mơ thấy mẹ đang may áo cho em. Tỉnh dậy, nước mắt em rơi. Em nhớ hương bếp của mẹ, tiếng ba đọc báo, và cái ồn ào của lũ bạn thân. Em từng sợ sẽ mất đi tất cả khi theo Chúa. Nhưng hôm nay, trong lúc tập hát Thánh Ca, có một giây phút ngắn thôi – trái tim em bỗng dưng ấm lên lạ kỳ. Như có một bàn tay vô hình chạm vào lòng em.
Có lẽ, đây là thứ tình yêu em luôn kiếm tìm. Tình yêu không cần chiếm hữu, không cần ai hiểu, nhưng đủ đầy cho một đời người.

**********

Ngày 7 – Lời hứa đầu tiên

Một tuần trôi qua. Em không còn đếm từng giờ nữa. Em bắt đầu quen với việc dậy lúc 4 giờ sáng, quen với sự lặng lẽ, với tiếng chuông vọng giữa lòng đêm. Hôm nay, khi chầu Thánh Thể, em nói với Chúa: “Nếu con không đủ mạnh, xin Người đừng bỏ con giữa đường. Nếu con có thể, xin cho con đi đến cùng.”
Dù chưa khấn dòng, em biết mình vừa đặt lời hứa đầu tiên. Vì đời tu không tĩnh lặng một chiều, mà là một “cuộc chiến dịu dàng” – giữa cái tôi và Thiên Ý, giữa đời sống và từ bỏ, giữa yêu và yêu hơn. Đêm vọng Phục Sinh – giây phút linh thiêng nhất. Chi quỳ trước Thánh Thể, viết lại lời hứa dâng hiến đời mình trong cuốn nhật ký cũ. “Con không biết đường dài bao xa. Nhưng con biết: Có Chúa đi cùng, thì mọi đoạn đường đều hóa thánh.”

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *