MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN BÊN GIÊ-SU

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN BÊN GIÊ-SU

(Gửi các Tập sinh năm I, những trái tim đang học yêu trong thinh lặng)

Có những mùa xuân đi qua đời người bằng sắc hoa rực rỡ và tiếng pháo vang trời. Nhưng cũng có một mùa xuân đến rất khẽ – không ồn ào, không náo nhiệt – chỉ thắp lên trong tim một ngọn lửa yêu thương âm thầm mà bền bỉ. Mùa Xuân đầu tiên bên Giê-su của Tập sinh năm I chính là mùa xuân như thế: một mùa xuân của dâng hiến, của tập yêu, và của hạnh phúc sâu xa không thể gọi thành tên.

Mùa xuân của một khởi đầu thánh hiến, Những ngày Tết này, Tu viện bỗng hóa thành một khu vườn xuân thật lạ. Không có tiếng pháo hoa rộn rã, không có bước chân vội vã của dòng người ngoài phố thị. Chỉ có tiếng gió khẽ lay cành mai trước sân, có ánh nắng dịu dàng rơi trên mái ngói, và có những nụ cười hiền hòa của chị em trong giờ kinh sáng. Xuân vẫn đến, nhưng khoác lên mình một sắc thái khác: trầm lắng, sâu xa và đầy nội tâm. Đây là Mùa Xuân đầu tiên con đón Tết trong chiếc áo dòng. Một mùa xuân không còn vòng tay bố mẹ chờ con trở về bên mâm cơm đoàn tụ. Không còn tiếng cười trẻ nhỏ vang lên trong căn nhà thân quen. Nỗi nhớ có đó, dịu dàng mà da diết. Nhưng đổi lại, con nhận được một Tình Yêu Mới: tình yêu dành trọn cho Giê-su, Đấng đã gọi con giữa bao chọn lựa của cuộc đời và giữ con lại trong hành trình dâng hiến. Mùa xuân này vì thế không chỉ là sự chuyển mình của đất trời, mà là sự khai mở của một trái tim đang học yêu theo cách mới, yêu không để giữ cho mình, nhưng để trao hiến trọn vẹn.

Mùa xuân nội tâm, khi trái tim học yêu cách thánh thiện.

Ngồi bên cửa sổ, con nhìn ánh xuân đang rót mật vàng xuống khuôn viên Tu viện. Nắng đậu trên mái ngói cũ, lướt qua những tán lá xanh rồi chạm nhẹ vào đôi tay con như một lời chúc lành. Mùa xuân này thật khác. Nó không còn là thứ tình yêu bốc đồng, dữ dội của tuổi trẻ con từng biết. Không còn những xao xuyến vội vàng hay những mơ ước rực rỡ sắc màu thế gian. Thay vào đó là một cảm giác mới lớn, trong trẻo và thanh khiết như giọt sương mai còn đọng trên cánh hoa. Con nhận ra mình “đang yêu”, nhưng là một tình yêu thánh thiện, lặng thầm, chỉ hướng về một Đức Giêsu Kitô Chịu-Đóng-Đinh.

Giêsu, Người Bạn Tình thầm lặng của mùa xuân dâng hiến.

Trong thinh lặng của năm Tập sinh I, con học cách yêu bằng sự từ bỏ. Yêu bằng những hy sinh nhỏ bé mỗi ngày: dậy sớm hơn một chút để cầu nguyện, mỉm cười khi lòng còn mệt, lắng nghe khi muốn nói, nhẫn nại khi chưa được hiểu. Yêu bằng việc tập sống chung, tập vâng lời, tập quên mình. Tình yêu ấy không ồn ào, nhưng âm thầm đơm nụ trong tim như những mầm xuân bé nhỏ. Và chính những mầm non ấy đang lớn lên từng ngày, làm nên một mùa xuân nội tâm bền vững. Trong những ngày Tết này, con cảm nhận Giêsu không còn là Đấng xa vời trên cao, nhưng là Người Bạn Tình thầm lặng và thân thương nhất.

 Ngài hiện diện trong từng giờ kinh, trong tiếng chuông ngân giữa buổi chiều, trong bước chân nhẹ trên hành lang Tu viện.

Ngài là Nắng, thứ nắng không chói chang nhưng đủ làm ấm.

Ánh sáng ấy len vào mọi góc khuất của tâm hồn con, xoa dịu những khô khan, những bỡ ngỡ của một Tập sinh năm I còn nhiều giới hạn. Khi con lo lắng về tương lai ơn gọi, Ngài thì thầm: “Hãy tin.” Khi con chùn bước trước chính mình, Ngài lại dịu dàng nâng đỡ. Ngài cũng là Bến Đợi êm đềm. Nơi đó, con có thể đặt xuống mọi ưu tư: nỗi nhớ gia đình trong đêm giao thừa, những câu hỏi chưa có lời đáp, những ước mơ còn dang dở. Trước Nhà Tạm, con không cần mạnh mẽ. Con được là chính mình, nhỏ bé, mong manh nhưng được yêu vô điều kiện. Và con hiểu: mùa xuân đẹp nhất không ở ngoài kia, mà đang nở trong mối tương giao thân tình với Giê-su.

Lời dâng của một đóa hoa xuân.

Mỗi lần quỳ gối trước Nhà Tạm, con thì thầm: “Lạy Chúa Giêsu, con biết ơn Ngài đã chọn con. Con dâng cho Ngài tất cả mầm non hy vọng của tuổi trẻ này. Xin Ngài biến đổi con thành đóa hoa xuân chỉ nở rộ cho riêng Ngài.” Tuổi trẻ của con giống như cành mai vừa chớm nụ, còn xanh, còn mong manh, nhưng chất chứa bao tiềm năng. Con không biết tương lai sẽ ra sao. Không biết hành trình phía trước có bao nhiêu thử thách, bao nhiêu lần phải bắt đầu lại.

Nhưng con biết một điều: nếu được ở lại trong Ngài, con sẽ không sợ.

Con nguyện sống những ngày Tết này thật trọn vẹn, không bằng những cuộc vui náo nhiệt, nhưng bằng sự trung tín trong những điều rất nhỏ. Trung tín với giờ kinh, với bổn phận, với nụ cười dành cho chị em. Con muốn gìn giữ Tình Yêu Mới Lớn này trong thinh lặng và vâng phục, để mỗi ngày trôi qua đều là một cánh hoa xuân âm thầm dâng lên Thiên Chúa. Mùa xuân dâng hiến vì thế không chỉ kéo dài vài ngày Tết. Đó là cả một hành trình: hành trình lớn lên trong tình yêu, trưởng thành trong từ bỏ, và trưởng thành trong niềm vui phục vụ.

Hạnh phúc bình dị nhưng vô giá.

Bên Chúa, con cảm thấy trọn vẹn và đủ đầy. Không phải vì con đã đạt được điều gì lớn lao, nhưng vì con biết mình đang ở đúng nơi trái tim con thuộc về. Hạnh phúc của đời tu không ồn ào như pháo hoa đêm giao thừa. Nó giống như ngọn nến nhỏ cháy trong Nhà nguyện, khiêm tốn nhưng bền bỉ. Nó là niềm vui khi cùng chị em chuẩn bị bàn thờ ngày Tết, khi cùng nhau hát Thánh ca trong buổi sáng xuân, khi trao cho nhau một ánh nhìn cảm thông giữa những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ. Đó là hạnh phúc bình dị nhưng vô giá. Một niềm vui không dựa trên sở hữu, mà trên sự trao ban. Không dựa trên đám đông, mà trên sự hiện diện của Chúa Giêsu trong tâm hồn. Và chính niềm vui ấy tiếp sức cho Tập sinh năm I bước đi, từng ngày, từng bước giữa hành trình còn dài phía trước.

Mùa xuân không bao giờ tàn.

Mùa xuân rồi sẽ qua, hoa sẽ rơi, nắng sẽ nhạt dần theo tháng ngày. Nhưng con tin rằng nếu tình yêu dành cho Ngài vẫn được gìn giữ, thì Mùa Xuân Dâng Hiến này sẽ không bao giờ tàn phai. Xin cho con lớn lên mỗi ngày trong Ngài. Xin cho trái tim con luôn giữ được sự trong trẻo của mùa xuân đầu tiên ấy. Và nếu có lúc nào đó con mỏi mệt, xin nhắc con nhớ lại khoảnh khắc này, khoảnh khắc một Tập sinh năm I đã run run dâng trọn tuổi xuân cho Tình Yêu vĩnh cửu. Bên Ngài, con đã tìm thấy mùa xuân thật sự của đời mình.

Xuân về thầm lặng Viện Tu,
Không pháo không hội, chỉ niềm an yên.
Nhành mai khẽ động trước hiên,
Tình con chớm nở, kết duyên tình Trời.

Lạy đấng Tình Quân con thờ,
Tình yêu mới lớn, sắt son đợi chờ.
Bình minh thanh khiết rạng đông,
Như sương mai đậu, chẳng vương bụi trần.

Ngài là Nắng ấm muôn phần,
Rọi vào góc tối, sưởi gần tim con.
Ngài là Bến Đợi vẹn tròn,
Vòng tay mở sẵn, chẳng còn sầu lo.

Con như chiếc lá chờ mưa,
Lặng im nghe tiếng Ngài vừa gọi tên.
Tình Ngài sâu lắng êm đềm,
Con xin tan chảy, ngày đêm bên Ngài.

Dẫu đời muôn ngả chông gai,
Con nguyện không đổi, chẳng phai lời nguyền.
Hạnh phúc con ở chốn thiêng,
Là nơi Giê-su dịu hiền náu nương.

Bên Nhà Tạm tối thẳm sâu,
Tình con thổn thức, lời cầu thiết tha.
Ngài ơi, xin ở lại nha,
Cho con được sống ở trong Nhà Ngài.

Dâng Ngài cả khối Tình Xuân,
Không màng thế tục, chẳng cần phồn hoa.
Tâm hồn con được hoan ca,
Trọn đời là Đóa Hoa Xuân riêng Ngài.

—– *** Maria Hương Ly ***—–

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *