TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN BÊN THÁNH GIÁ:  HÀNH TRÌNH CỦA CÁC TẬP SINH

TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN BÊN THÁNH GIÁ: HÀNH TRÌNH CỦA CÁC TẬP SINH

Ngày xửa ngày xưa… mà thật ra cũng không xưa lắm đâu, chỉ mới đâu đó một năm trước, có những bạn trẻ năng động, đầu đầy ý tưởng khởi nghiệp, tay cầm cốc trà sữa chân chạy deadline như bay, sáng học chiều làm, tối họp nhóm, khuya “thao thức vì nhân loại” trên Netflix và TikTok…
Vâng, các bạn ấy chính là sinh viên – những chiến binh không ngủ của thời đại!
Nhưng rồi… một biến cố thiêng liêng xảy ra. Giữa cơn lốc xoáy của deadline, một Lời gọi nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt vang lên:
“Con ơi, hãy đến và theo Thầy.”
Không phải là tin nhắn từ crush, cũng không phải thông báo điểm thi, mà là tiếng Chúa mời gọi từ trong trái tim và bạn ấy đã bước vào đời sống tu trì.
Và thế là, các bạn ấy gói gọn giấc mơ ngành IT, du lịch, marketing hay y dược… vào balô, tạm biệt chiếc điện thoại thân thương (được xài hạn chế cực kỳ!), nói lời chia tay với guồng quay sôi động của đời sống sinh viên, để bước vào một giai đoạn mới: MỘT TẬP SINH – giai đoạn sống thử… đời tu!

————————————————————————-*********************

Đến thế giới của sự thinh lặng có định hướng
Từ tiếng còi xe kẹt ngoài cổng trường, giờ đây các em thức dậy bởi tiếng chuông nhà nguyện vào lúc 4 giờ 00 sáng.
Nếu trước đây đồng hồ báo thức là kẻ thù số 1, thì giờ đây… à, vẫn vậy, nhưng ít ra đã biết chào thua trong ngoan ngoãn.
Từ “deadline 23h59” chuyển sang “giờ thiêng liêng 5h sáng”
– một cuộc đổi đời khá… sốc.
Từ “group chat” sôi nổi cả ngày chuyển sang “giờ tĩnh tâm” – nơi chỉ còn mình với Chúa, và một cái ghế dài để… chống chọi khi cơn buồn ngủ đấn hỏi thăm.

———————————————————————–*********************

Cầu nguyện – full time job không lương nhưng có… phần thưởng đời đời!
Một ngày của tiền tập sinh gần như xoay quanh ba nội dung: Cầu Nguyện – Học Hành – Làm Việc. Nhưng hãy khoan tưởng tượng cảnh u ám, buồn tẻ – vì sự thật thì… cũng có vẻ u ám thật, nhưng cũng vui lắm!
Mỗi buổi cầu nguyện là một cuộc hẹn với Đấng đang yêu thương đang gọi mình từng ngày. Các em tập cầu nguyện không chỉ bằng lời, mà bằng cả sự hiện diện, bằng từng hơi thở dưới chân Thánh Giá. Có khi ngồi ngắm Chúa một tiếng đồng hồ không nói gì – vì không biết nói gì, nhưng vẫn thấy lòng bình an vô cùng.

———————————————————————–*********************

Từ học nhóm thành học… lòng mình
Ngày xưa học nhóm là để làm bài tập, còn giờ học nhóm là để xét mình, chia sẻ Lời Chúa và nâng đỡ nhau trên hành trình dâng hiến.
Có những lúc cười rôm rả khi chia sẻ về “những giấc mơ còn sót lại từ đời sinh viên”, có khi rơm rớm nước mắt vì nhận ra… “Chúa đang dạy mình lớn lên trong thinh lặng”.

———————————————————————–*********************

Và giờ đây…
Chẳng ai trong các bạn dám nói chắc mình sẽ đi trọn con đường tu trì, nhưng ai nấy đều đang bước từng bước nhỏ, thật nhỏ, để học cách buông bỏ những điều không cần thiết, và nắm lấy điều quan trọng nhất – Thánh Ý Chúa.
Có thể bạn hỏi: “Thế các em có nhớ trà sữa không?”
Câu trả lời là: Có. Nhưng cũng nhớ Chúa đó.

———————————————————————–*********************

Tạm kết :
Dù rời khỏi ánh đèn sân khấu của đời sinh viên, các em lại tìm thấy một ánh sáng sâu xa hơn – ánh sáng của Tình Yêu thiêng liêng, dẫn lối mỗi ngày. Bởi vì đâu cần phải “ồn ào” mới là sống – đôi khi, sống là khi ta biết lắng nghe tiếng Chúa trong im lặng, dưới chân Thánh Giá, mỗi ngày.

————————————————————————————————————— — Mtgtv1 —

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *