Ngày Valentine

Ngày Valentine

Một đời yêu Chúa… mênh mang hải hà.
Hoa hồng nở giữa hiến trao,
Hương thơm thoảng tựa nụ chào thiết tha.
Giêsu – tình mến chan hòa,
Giữ con trong tiếng thì thầm Ngài thôi.
Ngày yêu chẳng hẹn đôi môi,
Chỉ tim lặng lẽ ngỏ lời nguyện riêng.
Thập giá sáng giữa bình yên,
Cho con tựa bóng an miền vai Cha.
Valentine – chẳng phồn hoa,
Chỉ con với Chúa, chan hòa sớm trưa.
Đường tu dẫu gió đong đưa,
Bàn tay Ngài nắm, con vừa đủ tin.
Xin cho trọn kiếp phận mình,
Yêu Ngài tới mãn ân tình đượm thơm.
Mai sau dẫu bước sang đêm,
Một đời Valentine êm đềm –Ngài YÊU.
…………

“Valentine của một trái tim dâng hiến”
Ngày Valentine đến nhẹ như sương trên mái nguyện đường. Người ta ngoài phố trao nhau những đóa hồng rực rỡ, những lời hứa ngọt ngào, còn chị — một nữ tu âm thầm nơi góc nhà nguyện — lại trao trái tim mình cho một Tình Yêu không bao giờ đổi thay.
Chị mỉm cười, tự hỏi: “Người ta yêu nhau trong một đời. Còn con, con yêu Ngài trong giây phút nào?”
Rồi chị tự trả lời: “Trong từng nhịp thở, từng bước chân, từng khoảng lặng TRONG CUỘC SỐNG…”
Với chị, Valentine không có socola, không có ánh nến lung linh, nhưng có một ánh mắt dịu dàng từ Thánh Thể, đủ làm trái tim nhỏ bé ấy ấm lên. Không có vòng tay siết chặt, nhưng có một sự bao bọc vô hình, khiến nỗi cô đơn nào cũng trở thành lời kinh.
Chị biết: tình yêu dâng hiến không ồn ào, không vội vã. Nó giống như một bài thánh ca — có khi nhẹ bẫng như tiếng gió, có khi mạnh mẽ như lời đáp ca, nhưng luôn dẫn người ta đến bình an.
Và trong giờ nguyện chiều, giữa ánh hoàng hôn đang rót mật lên khung cửa, chị khẽ nói với Chúa điều mà người đời có thể nói với nhau trong lễ tình nhân:
“Con thuộc trọn về Ngài —
hôm nay, mai sau, và mãi mãi.”

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *