HÀNH TRÌNH CÙNG NHAU THẬT NGẮN NGỦI

HÀNH TRÌNH CÙNG NHAU THẬT NGẮN NGỦI

một chút SUY TƯ MÙA CHAY

Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, đặc biệt khi bước vào Mùa Chay, mùa của hoán cải và trở về. Giữa nhịp sống vội vã, Mùa Chay mời gọi chúng ta học lại nghệ thuật bao dung, tha thứ và yêu thương trước khi chuyến xe đời dừng lại. Đây không chỉ là suy tư nhân sinh, mà là lời đánh động thiêng liêng cho mỗi tâm hồn đang tìm kiếm bình an….

Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, và Mùa Chay đến như một khoảng lặng giữa sa mạc ồn ào của đời sống. Trong bốn mươi ngày thinh lặng ấy, Giáo Hội không chỉ mời gọi chúng ta ăn chay hay làm việc lành, nhưng còn kêu gọi bước vào cuộc thanh luyện nội tâm. Mỗi năm, Mùa Chay trở lại như một dấu nhắc dịu dàng rằng đời người mong manh, rằng những va chạm, tổn thương và hơn thua cuối cùng rồi cũng tan như bụi đường. Chúng ta được mời gọi nhìn lại: mình đã đi cùng nhau thế nào trên đoạn đường rất ngắn ấy?
Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, giống như một chuyến xe buýt lặng lẽ trôi qua thành phố đông nghẹt người. Trên chuyến xe ấy, có một bà cụ ngồi bên cửa sổ, gương mặt bình thản như đã đi qua nhiều mùa Chay của cuộc đời. Ở trạm kế tiếp, một cô gái trẻ bước lên, mang theo những túi xách nặng nề và cả những cơn bực dọc chưa kịp đặt xuống. Sự chen lấn làm bầu khí trở nên ngột ngạt. Nhưng bà cụ chỉ mỉm cười. Khi được hỏi vì sao không phản ứng, bà khẽ đáp: “Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi. Tôi xuống ở trạm kế tiếp.” Câu nói ấy vang lên như một dụ ngôn Mùa Chay về sự buông bỏ. Nhưng chúng ta thường cư xử như thể mình có vô tận thời gian để giận hờn. Mùa Chay mở ra như một tấm gương phản chiếu: ta đã giữ lại bao nhiêu điều không cần thiết? Bao nhiêu lời nói làm xước tim người khác? Bao nhiêu lần ta chọn hơn thua thay vì chọn bình an? Trong mầu nhiệm của Thập Giá, sự cứu độ không khởi đi từ chiến thắng ồn ào, nhưng từ sự tự hiến âm thầm. Đức Kitô không tranh cãi trên đồi Canvê; Người trao ban chính mình. Mùa Chay mời ta bước theo con đường ấy.
Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, và mỗi tổn thương nếu không được thanh luyện sẽ trở thành gánh nặng thiêng liêng. Chúng ta thường giữ chặt lỗi lầm của người khác như giữ một bằng chứng buộc tội. Nhưng càng giữ, tâm hồn càng tối. Lòng thương xót nhắc rằng tha thứ không phải là xóa ký ức, mà là tái cấu trúc ký ức trong ánh sáng ân sủng. Khi ta tha thứ, ta không thay đổi quá khứ, nhưng ta giải phóng tương lai khỏi xiềng xích hận thù. Mùa Chay chính là thời gian tháo gỡ những xiềng xích ấy. Nên phản ứng của ta quan trọng hơn hành động của người khác. Trong Kitô giáo, sự hiền lành không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh đã được tôi luyện qua cầu nguyện và hy sinh. Khi bị khiêu khích, ta có thể chọn làm bùng lên ngọn lửa hay chọn dập tắt nó bằng một lời thinh lặng. Mùa Chay dạy ta nghệ thuật “chay tịnh cảm xúc”, nhịn không chỉ thức ăn, mà cả những lời sắc nhọn. Đó là cuộc khổ chế của trái tim.
Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, và không ai biết mình sẽ xuống ở trạm nào. Có người rời đi rất sớm, có người đi đến cuối bến, nhưng tất cả đều chung một thực tại: đời sống là quà tặng tạm thời. Mùa Chay đặt trước mắt ta hình ảnh tro bụi: “Hãy nhớ mình là bụi tro.” Không phải để gieo sợ hãi, nhưng để đánh thức ý thức yêu thương. Nếu biết rằng mọi cuộc gặp gỡ đều hữu hạn, ta sẽ dịu dàng hơn trong từng ánh nhìn, tiết kiệm hơn trong từng lời trách móc. Vì thế lời xin lỗi không nên trì hoãn. Bao nhiêu mối tương quan đã khô héo chỉ vì một cái tôi quá lớn? Bao nhiêu gia đình nguội lạnh vì thiếu một câu “con xin lỗi”, “con cảm ơn”? Mùa Chay là mùa của trở về, trở về với Thiên Chúa và với nhau. Trong Bí tích Hòa Giải, ta học cách quỳ xuống trước lòng thương xót, để rồi đứng dậy nhẹ nhàng hơn. Tha thứ cho người khác nhiều khi bắt đầu từ việc để mình được thứ tha.
Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, nên mỗi cuộc gặp gỡ đều mang tính bí tích. Người ngồi cạnh ta trên “chuyến xe đời” có thể chỉ đồng hành một đoạn ngắn, nhưng họ góp phần viết nên câu chuyện cứu độ riêng của ta. Tinh thần hiệp thông dạy rằng chúng ta không được cứu độ một mình. Mỗi hành vi yêu thương, mỗi cử chỉ bao dung đều có giá trị vĩnh cửu. Mùa Chay nhắc ta rằng thiên đàng bắt đầu từ cách ta đối xử với nhau hôm nay. Cũng có thể tôi đã từng làm bạn tổn thương. Trong ánh sáng Mùa Chay, tôi nhận ra mình cũng mong manh và thiếu sót. Nếu tôi đã vô tình hay hữu ý làm bạn đau, xin hãy tha thứ. Và nếu bạn từng làm tôi tổn thương, tôi chọn tha thứ, không phải vì tôi quên, mà vì tôi muốn linh hồn mình được tự do. Tha thứ là hành vi của người hiểu rằng tình yêu mạnh hơn công lý thuần túy.
Hành trình cùng nhau thật ngắn ngủi, nên điều còn lại không phải là ai đúng ai sai, mà là ta đã yêu thương đến mức nào. Khi đứng trước Thập Giá, mọi hơn thua đều trở nên nhỏ bé. Chỉ còn lại câu hỏi: ta đã sống thế nào? Mùa Chay không kết thúc trong buồn bã, nhưng mở ra Phục Sinh. Và Phục Sinh bắt đầu từ một trái tim biết bao dung. Nếu hôm nay ta chọn nhẹ nhàng hơn, chọn tha thứ sớm hơn, thì ngay giữa trần gian này, bình an đã khởi sự, và khi đến điểm dừng của mình, điều tôi mong không phải là được công nhận đã thắng bao nhiêu cuộc tranh luận, nhưng là đã yêu thương đủ đầy. Lạy Chúa, trong Mùa Chay này, xin dạy con biết buông điều không cần thiết, biết giữ lại điều thuộc về vĩnh cửu. Xin cho con tha thứ như Chúa đã thứ tha, kiên nhẫn như Chúa hằng chờ đợi, và dịu dàng như ánh sáng Phục Sinh đang chờ phía cuối hành trình. Để khi chuyến xe đời dừng lại, con có thể mỉm cười bình an, vì đã sống trọn vẹn đoạn đường rất ngắn mà Chúa trao.

—- Phong Lan —

Bình luận của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *